Tính hôm nay ngủ sớm để bù vào thời gian vừa rồi thiếu ngủ. Rồi thói quen online đi dạo làm mình bật máy, đi lang thang. Có lẽ, đâcũng là một thú vui của cuộc sống đầy bận rộn của mình.
Nhiều lúc mình cũng tự hào về mình lắm, vì mình đặt ra điều gì thì cũng cố làm cho xong. Cứ tưởng là báo cáo tài chính của năm này mình làm không kịp. Nhưng mình đã vượt qua 1 cách ngoạn mục với thời gian mỗi ngày ngủ nhiều nhất là 4 giờ.
Năm vừa rồi nhiều việc xảy ra quá, với phần mềm phải nâng cấp nhưng không cùng phiên bản. Dọn nhà dữ liệu mình làm mệt quá, chưa quen với giao diện mới. Cho nên, báo cáo thuế xong vứt đó... Đến giờ cuối phải nhập 1 đống chứng từ cao ngất ngư. 10 báo cáo tài chính đã hoàn thành đúng tiến độ.
Trưa nay, tự thưởng cho mình gội đầu, sơn móng cho thật đẹp rồi chui vô spa tới 7h hơi mới chui ra đi ăn với chi bạn. Rồi giờ mình đi ngó nghiêng một chút xíu thăm bà con.
Nhưng rồi không viết đi lối nào, xà quần xà quần không biết đi đâu nên tìm đường về nhà mình gõ lóc cóc cho vui
Bận ngập đầu chả nhớ gì ngoài công việc, ổn ổn rồi mình thấy nhơ nhớ 1 điều gì. Mừng vì mình còn cảm xúc giữa những bộn bề cuộc của sống này.
Mai lại tiếp tục guồng quay cũ, 4h30 đi tập aerobic, 6h30 về đến nhà tắm rửa rồi đi chợ... Mở cửa VP làm để kiếm lúa.
Một ngày như mọi ngày !
Một chút thảnh thơi để tái tạo năng lượng mới !
Nguyễn Ái Khanh
Người Phan Rang
Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012
Bức rứt
Chắc phải viết cái gì đó để giải tỏa rồi mới làm việc khác. Chưa phát ra được người nó bức rứt.
Có lẽ, bắt đầu từ đây mình sẽ bàng quang với mọi việc của nhà chồng. Mấy năm qua làm con dâu ngoan đã quá mệt mỏi.
Cũng may, là anh xã là người hiểu chuyện và không bênh mẹ mình như một số người chồng mình đã từng gặp. Cho nên, mâu thuẫn chưa thực sự bùng nổ.
Người xưa thường trách con dâu trẻ người non da, ăn nói không suy nghĩ. Chứ chưa nghe nói mẹ chồng nói không uốn lưỡi. Dù sao, người lớn đã trải qua giai đoạn trẻ, đã đi qua khúc làm dâu nhưng sao về già làm mẹ chồng lại quái đến thế.
Dặn lòng không nghĩ đến những câu nói, những việc bà đã dành cho mình, nhưng mình vẫn thấy ức.
Chồng nói rằng, vì anh nên bỏ qua. Mà mình cũng vì chồng mình nhiều lần lắm rồi.
Hứa với lòng, không bao giờ quan tâm đến mẹ chồng kể từ hôm nay.
" Thương chồng phải lạy mụ gia
Ngẫm tôi với mụ chẳng bà con chi"
Sáng nay, mới nói với chồng đừng ép em về nhà nội, khi nào em vui thì em mới về. Lúc này mà về, nói qua nói lại mẹ chối thì lại cháy nhà.
Mình cố gắng sẽ không làm gì nữa, hứa, hứa... chứ nếu mà làm như xưa mà lâu lâu nghe bà phán chắc mình hư não mất.
Ai dza :(
Có lẽ, bắt đầu từ đây mình sẽ bàng quang với mọi việc của nhà chồng. Mấy năm qua làm con dâu ngoan đã quá mệt mỏi.
Cũng may, là anh xã là người hiểu chuyện và không bênh mẹ mình như một số người chồng mình đã từng gặp. Cho nên, mâu thuẫn chưa thực sự bùng nổ.
Người xưa thường trách con dâu trẻ người non da, ăn nói không suy nghĩ. Chứ chưa nghe nói mẹ chồng nói không uốn lưỡi. Dù sao, người lớn đã trải qua giai đoạn trẻ, đã đi qua khúc làm dâu nhưng sao về già làm mẹ chồng lại quái đến thế.
Dặn lòng không nghĩ đến những câu nói, những việc bà đã dành cho mình, nhưng mình vẫn thấy ức.
Chồng nói rằng, vì anh nên bỏ qua. Mà mình cũng vì chồng mình nhiều lần lắm rồi.
Hứa với lòng, không bao giờ quan tâm đến mẹ chồng kể từ hôm nay.
" Thương chồng phải lạy mụ gia
Ngẫm tôi với mụ chẳng bà con chi"
Sáng nay, mới nói với chồng đừng ép em về nhà nội, khi nào em vui thì em mới về. Lúc này mà về, nói qua nói lại mẹ chối thì lại cháy nhà.
Mình cố gắng sẽ không làm gì nữa, hứa, hứa... chứ nếu mà làm như xưa mà lâu lâu nghe bà phán chắc mình hư não mất.
Ai dza :(
Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012
Bất chợt
Theo năm tháng xóa mờ trong ký ức
Nhưng hôm nay thấy tim còn thổn thức
Lối xưa nào giờ hoang hoải riêng em
Bất chợt
Khúc tình xưa em ngỡ đã nhạt nhòa
Theo năm tháng xóa mờ trong ký ức
Nhưng hôm nay thấy tim còn thổn thức
Lối xưa nào giờ hoang hoải riêng em
Theo năm tháng xóa mờ trong ký ức
Nhưng hôm nay thấy tim còn thổn thức
Lối xưa nào giờ hoang hoải riêng em
Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012
Chuyện Cu Bin
.. Mới đây mà Cu Bin đã xa ông bà nội gần 4 tháng. Ông bà nội nhớ cháu ăn không ngon, ngủ không yên, Vô nhà sui gia để thăm cháu thì không được gặp vì bà ngoại Cu Bin kinh quá.
Ba Cu Bin thì vô thăm con đều, vì nhớ con và cũng muốn mình là sợi dây hàn gắn vết nứt của vợ mình với ông bà nội.
Nghe anh nói, Mẹ cu Bin cũng muốn về xin lỗi ông bà, Ông bà nói, về nhưng ông bà sẽ cho ở riêng chứ không cho ở chung nhà.
Ông bà nội nhớ Cu Bin, nhưng Ba Cu Bin cũng không thể chở về cho ông bà thăm, vì ông bà ngoại canh giữ cẩn thận. Mà xin thì cũng không cho đi. Mọi người trong nhà đều nói ba Cu Bin là người,,, không thể hiểu nổi.
Đám giỗ tuần rồi, Chú thím là em ông bà nội có vô thăm Cu Bin. Ý Mẹ Cu Bin muốn trở về lắm rồi, nhưng má chỉ không cho. Má chỉ nói gánh vàng lót đường cũng không về. Không hiểu bà này muốn gì. Con lấy chồng, mà bả nhúng tay vô hoài là sao. Bà này đi thi chỉ có được giải nhất...
Cách đây 2 ngày, Ba Cu Bin vô thăm con, chờ ông bà ngoại sơ hở Ba cu Bin bế Cu Bin chạy về nhà nội cách nhà ngoại 10km.
Me cha ơi, trốn chạy không giày dép, áo quần thì lượm thượm dơ hày...
Về nhà, cô Tâm, chú Sáu người mua sữa, người mua quần áo giày dép để có mà mặc, mà mang. Nhìn Cu Bin ốm và xanh xao, tóc thì cắt trụi y chang ở trong trai ra, ai cũng xót,,,
Đêm đầu tiên, Cu Bin chỉ biết Ba là người thân, Cu Bin ôm chặt lấy Ba ko rời tay.
Hôm qua, về nhà nội mình với anh xã cố dỗ đưa Bin đi chơi để ba Bin đi tắm. Sáng nay, anh xã điện hỏi bà nội thì Bin đã làm quen với mọi người và đỡ quấn ba hơn.
Không biết đời con sẽ ra sao, mà thấy tuổi thơ còn khổ quá !
Ba Cu Bin thì vô thăm con đều, vì nhớ con và cũng muốn mình là sợi dây hàn gắn vết nứt của vợ mình với ông bà nội.
Nghe anh nói, Mẹ cu Bin cũng muốn về xin lỗi ông bà, Ông bà nói, về nhưng ông bà sẽ cho ở riêng chứ không cho ở chung nhà.
Ông bà nội nhớ Cu Bin, nhưng Ba Cu Bin cũng không thể chở về cho ông bà thăm, vì ông bà ngoại canh giữ cẩn thận. Mà xin thì cũng không cho đi. Mọi người trong nhà đều nói ba Cu Bin là người,,, không thể hiểu nổi.
Đám giỗ tuần rồi, Chú thím là em ông bà nội có vô thăm Cu Bin. Ý Mẹ Cu Bin muốn trở về lắm rồi, nhưng má chỉ không cho. Má chỉ nói gánh vàng lót đường cũng không về. Không hiểu bà này muốn gì. Con lấy chồng, mà bả nhúng tay vô hoài là sao. Bà này đi thi chỉ có được giải nhất...
Cách đây 2 ngày, Ba Cu Bin vô thăm con, chờ ông bà ngoại sơ hở Ba cu Bin bế Cu Bin chạy về nhà nội cách nhà ngoại 10km.
Me cha ơi, trốn chạy không giày dép, áo quần thì lượm thượm dơ hày...
Về nhà, cô Tâm, chú Sáu người mua sữa, người mua quần áo giày dép để có mà mặc, mà mang. Nhìn Cu Bin ốm và xanh xao, tóc thì cắt trụi y chang ở trong trai ra, ai cũng xót,,,
Đêm đầu tiên, Cu Bin chỉ biết Ba là người thân, Cu Bin ôm chặt lấy Ba ko rời tay.
Hôm qua, về nhà nội mình với anh xã cố dỗ đưa Bin đi chơi để ba Bin đi tắm. Sáng nay, anh xã điện hỏi bà nội thì Bin đã làm quen với mọi người và đỡ quấn ba hơn.
Không biết đời con sẽ ra sao, mà thấy tuổi thơ còn khổ quá !
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012
Bạn
Sáng nay, bần thần trong người không muốn làm.
Điện thoại reo, Giang hỏi " K biết tin gì chưa, Phi mất rồi". Điều này, thì không bất ngờ nhưng cũng xót xa.
Vậy là lớp 12A1 ngày nào, mỗi khi họp lớp sẽ không còn đông đủ như xưa.
Cuộc đời của Phi là những chuỗi ngày dài gian khó. Nhà Phi nghèo lắm, nhưng vì muốn vươn lên nên Phi cố gắng học để thoát nghèo.
Năm đầu đại học, Phi bỗng bị tâm thần. Bạn cùng quê, cùng học trong Thành Phố biết tin chia nhau chăm sóc. Phi bảo lưu 01 năm. Sau đó, Phi lại tiếp tuc học.
Để khỏi căng thẳng, Phi lại học thêm âm nhạc. Phi hát hay, biết sáng tác... Vượt qua những trở ngại, khó khăn và với sự đùm bọc của các bạn 12A1, Phi đã ra trường và đi làm.
Những tưởng, cuộc sống của Phi đã rẽ sang một hướng khác tốt hơn.
Thế nhưng, khi đi làm Phi lao vào nghiên cứu và từ đó, chứng bệnh tâm thần của Phi tái phát.
Cuộc sống gia đình Phi đã khó lại càng khó khăn hơn.
Chữa trị nhiều nơi, gia đình Phi không còn khả năng.
Ngày trước, khi mình còn ở Phan Rang mỗi lần xuống thăm Phi. Mình hỏi, " Ông thích ăn gì ? ", Phi nói " Đu đủ"
Mấy năm xa quê, ít có dịp gặp nhưng thỉnh thoảng cũng biết được tin tức của Phi qua bạn bè.
Tết vừa rồi về Phan Rang, đi cùng lớp đến thăm Phi. Không thể ngờ được bạn mình là 1 thanh niên khỏe mạnh từ năm nào,,, Bây giờ, người gầy gò, râu mọc dài và bị sống trong 1 phòng nhỏ có cửa sắt tận ngoài vườn tối thui. Cả lớp dắt nhau ra vườn bằng một chiếc đèn và nhờ ánh sáng của những chiếc điện thoại, Chổ ở của người điên vừa là nơi ở, tiểu tiện, ăn uống trong 1 không gian quá nhỏ hẹp.
Đưa chiếc đèn lên mặt, mình hỏi " Phi nhớ ai không ? ". Phi cười, không trả lời và lấy tay làm dấu thánh giá. Cả lớp ồ lên ngạc nhiên. Vì trong lớp mỗi mình và Bích Hằng là đạo công giáo, nhưng Bích Hằng cũng đã vĩnh viễn ra đi.
Sau buổi thăm Phi, ai cũng xót xa cho Phi. Cả lớp có nhã ý với gia đình đưa Phi vào Bệnh viện điều trị lại, chi phí cả lớp sẽ góp và lo. Gia đình thì ngại, thuyết phục lắm nhưng gia đình Phi từ chối.
Giang thường nói " Phi giống như người gánh nạn cho cả lớp, mọi người giờ ai cũng thành đạt, chỉ riêng Phi..."
Tuần rồi, gọi điện nói với Giang, mình chuyển tiền về Giang rút và đi thăm Phi nha, Giang nói, mình đang đi công tác ngoài biển 1 tháng lận, khi nào Giang vô bờ sẽ gọi cho Khanh.
Thế nhưng, Giang chưa về,,, Phi đã ra đi
Vĩnh biệt Phi, mong bạn yên nghỉ với nắng và gió Phan Rang nhé. Về Phan Rang mình sẽ ghé thăm bạn liền.
Khanh sẽ nhớ mãi ' Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ...", nhớ giọng hát của Phi trầm ấm như ngày nào. Nghỉ yên với " Riêng một góc trời" của Phi nhé.
Giờ này cả lớp đang xúm xít quanh Phi để lo cho Phi lần cuối cùng... và có thể, giờ này Bích Hằng cũng đang đón Phi...
Điện thoại reo, Giang hỏi " K biết tin gì chưa, Phi mất rồi". Điều này, thì không bất ngờ nhưng cũng xót xa.
Vậy là lớp 12A1 ngày nào, mỗi khi họp lớp sẽ không còn đông đủ như xưa.
Cuộc đời của Phi là những chuỗi ngày dài gian khó. Nhà Phi nghèo lắm, nhưng vì muốn vươn lên nên Phi cố gắng học để thoát nghèo.
Năm đầu đại học, Phi bỗng bị tâm thần. Bạn cùng quê, cùng học trong Thành Phố biết tin chia nhau chăm sóc. Phi bảo lưu 01 năm. Sau đó, Phi lại tiếp tuc học.
Để khỏi căng thẳng, Phi lại học thêm âm nhạc. Phi hát hay, biết sáng tác... Vượt qua những trở ngại, khó khăn và với sự đùm bọc của các bạn 12A1, Phi đã ra trường và đi làm.
Những tưởng, cuộc sống của Phi đã rẽ sang một hướng khác tốt hơn.
Thế nhưng, khi đi làm Phi lao vào nghiên cứu và từ đó, chứng bệnh tâm thần của Phi tái phát.
Cuộc sống gia đình Phi đã khó lại càng khó khăn hơn.
Chữa trị nhiều nơi, gia đình Phi không còn khả năng.
Ngày trước, khi mình còn ở Phan Rang mỗi lần xuống thăm Phi. Mình hỏi, " Ông thích ăn gì ? ", Phi nói " Đu đủ"
Mấy năm xa quê, ít có dịp gặp nhưng thỉnh thoảng cũng biết được tin tức của Phi qua bạn bè.
Tết vừa rồi về Phan Rang, đi cùng lớp đến thăm Phi. Không thể ngờ được bạn mình là 1 thanh niên khỏe mạnh từ năm nào,,, Bây giờ, người gầy gò, râu mọc dài và bị sống trong 1 phòng nhỏ có cửa sắt tận ngoài vườn tối thui. Cả lớp dắt nhau ra vườn bằng một chiếc đèn và nhờ ánh sáng của những chiếc điện thoại, Chổ ở của người điên vừa là nơi ở, tiểu tiện, ăn uống trong 1 không gian quá nhỏ hẹp.
Đưa chiếc đèn lên mặt, mình hỏi " Phi nhớ ai không ? ". Phi cười, không trả lời và lấy tay làm dấu thánh giá. Cả lớp ồ lên ngạc nhiên. Vì trong lớp mỗi mình và Bích Hằng là đạo công giáo, nhưng Bích Hằng cũng đã vĩnh viễn ra đi.
Sau buổi thăm Phi, ai cũng xót xa cho Phi. Cả lớp có nhã ý với gia đình đưa Phi vào Bệnh viện điều trị lại, chi phí cả lớp sẽ góp và lo. Gia đình thì ngại, thuyết phục lắm nhưng gia đình Phi từ chối.
Giang thường nói " Phi giống như người gánh nạn cho cả lớp, mọi người giờ ai cũng thành đạt, chỉ riêng Phi..."
Tuần rồi, gọi điện nói với Giang, mình chuyển tiền về Giang rút và đi thăm Phi nha, Giang nói, mình đang đi công tác ngoài biển 1 tháng lận, khi nào Giang vô bờ sẽ gọi cho Khanh.
Thế nhưng, Giang chưa về,,, Phi đã ra đi
Vĩnh biệt Phi, mong bạn yên nghỉ với nắng và gió Phan Rang nhé. Về Phan Rang mình sẽ ghé thăm bạn liền.
Khanh sẽ nhớ mãi ' Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ...", nhớ giọng hát của Phi trầm ấm như ngày nào. Nghỉ yên với " Riêng một góc trời" của Phi nhé.
Giờ này cả lớp đang xúm xít quanh Phi để lo cho Phi lần cuối cùng... và có thể, giờ này Bích Hằng cũng đang đón Phi...
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012
Viết cho người đã khuất !
Nhận được tin, từ sáng giờ con bần thần, nước mắt lại ứa ra, Vì sự ra đi của Chú quá đỗi đột ngột, quá bất ngờ. Một niềm xót thương Chú vô hạn đang đến với con và gia đình của con.
Con viết, để trở về miền ký ức xưa, để mãi mãi con không bao giờ quên Chú. Tự đáy lòng con và gia đình con, biết ơn Chú vô cùng.
Chú là một người không ruột rà máu thịt, nhưng những gì Chú đã làm cho gia đình con hơn tất cả những người họ hàng của con.
Chú ơi, chia tay Chú. Vĩnh biệt Chú ! Một nén nhan lòng, tiễn biệt Chú, Chú ơi !
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)

