Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Những lối rẽ...(2 )

...Đến ngày có kết quả thi !
Không ngờ, khi xem điểm thi của toàn huyện năm ấy, dù không học bài nhưng mình vẫn đứng hàng thứ nhì. Nhất huyện là anh chàng có tên Huân. Hình như hiện nay bạn này là Bác sĩ ở Bệnh viện tỉnh.
Với kết quả thi, hiển nhiên mình được ở nhà học tiếp...
Lẽ ra, mình phải học ở trường Huyện. Nhưng hên cho mình, bạn của ba là giáo viên của một trường điểm trong tỉnh. Một lần, các bạn của Ba ra nhà họp mặt. Chú nói rằng, nêu con muốn vào Nguyễn Trãi hội đủ 2 yếu tố. Một là phải là học sinh giỏi của tỉnh. Hai là con phải thi chuyển cấp có số điểm cao, điều thứ hai là quen mới đưa con vào trường này được. Hên là thi chuyển cấp điểm không tệ, và xui là không lọt qua nổi kỳ thi học sinh giỏi tỉnh ( có thi nhưng lọt sổ :-)

Có thể, lối rẽ vào trường này là kỷ niệm đẹp của một thời. Lối rẽ này, đã mang đến cho mình một mối tình đầu thật dễ thương.
Bạn là người cùng Huyện, đi về chung một con đường nhưng nhà bạn ở xa hơn. Học cấp hai bạn học một trường khác. Bạn học ở trường huyện, khoảng 2 tuần sau bạn mới chuyển vào lớp. Biết nhau qua giờ thể dục học ngoài sân, trong khi chờ các bạn tập, nên cả hai vô tư xà vào tám, vì trường mới, bạn mới, mọi người đều lạ và chưa kịp làm quen và nhớ hết tên nhau.
...Thời gian sau đó, Gia đình lâm vào cảnh khó khăn, việc học của mình dập dền như con sóng...
Từ đây, những ước mơ một thời đã đi xa...
Tưởng rằng, sẽ mãi mãi không có thể tiếp tục đến trường. Thế nhưng, trong hoàn cảnh hiện tại, cả gia đình chới với, rồi ba mẹ và mình cố vượt khó để đứng dậy.
Nhưng ước mơ làm BS ngày nào, ước mơ đó đẽ rẽ sang hướng khác, nhường chỗ cho những giấc mơ cơm, áo, gạo, tiền hàng ngày.

Tình bạn thân thiết với anh chàng cùng lớp ngày nào đến khi ra trường bỗng trở thành tình yêu đầu đời, nhẹ nhàng... và khó quên.
Ngỡ rằng, mối tình dễ thương ấy với bao kỷ niệm sẽ đơm hoa kết trái sau nhiều năm gắn bó.
Nhưng cuộc đời, có những chữ ngờ bất chợt. Tình yêu đầu tan vỡ, mang theo bao hoài bão, bao ước mơ của mình trôi mất. Đau... với mối tình đầu...

Có lẽ chữ ngờ bất chợt đến, nên cả hai dù không đi chung đường vẫn nghĩ tốt về nhau, vẫn quan tâm đến nhau. Và vẫn là bạn học cũ, nên mọi thông tin của mọi người đếu nắm bắt kịp thời.
Bé Út, sắp thực tập. Chính bạn là người đã nói giúp cho bé Út được thực tập ở một cơ quan của người bạn, Đợt vào TP công tác vừa qua, bạn đã sắp xếp, gửi gắm Út cho người bạn của mình.
Má biết tin và hỏi" Sao hai đứa con hay vậy, má bất ngờ ghê "
Chỉ cười, và biết trả lời " vì tụi con vẫn là bạn tốt"
Mình chỉ nghĩ đơn giản, hai người không cùng duyên phận đi chung một lối, thì ngã rẽ nào tốt cho cả hai thì nên đi tới... Mọi việc đã được số phận, định mệnh đã an bài.

Khi hai vợ chồng chia tay với bạn cũ tại Sài gòn. Anh chàng ngày xưa nói " Tui vui lắm khi thấy bà hạnh phúc ".

... Sau bao nhiêu lối rẽ, bao nhiêu biến cố cuộc đời. Giờ đây, khi gặp anh xã, có thể đây là món quà thượng đế đã ban tặng cho mình sau những thăng trầm của cuộc sống.
Những biến cố, những lo toan đã làm cho mình thật già hơn tuổi của mình.
Chiều nay, nói chuyện với một người em đang đi học ở Nhật, lâu rồi không gặp. Em nói rằng, em vui vì chị hạnh phúc...
Trong mùa giáng sinh này, mình cảm nhận mọi thứ xung quanh thật ấm áp !
... Và không biết, đường đi của mình đã thẳng chưa hay còn những lối rẽ khác ?


Những lối rẽ...(1)


Phàm là con người khi vừa đủ trí khôn đều mơ ước mình khi trưởng thành sẽ giống người này, giống người kia mà mình từng thần tượng. Ước mơ công việc, tiền bạc, sự nghiệp và mơ.. một nữa của mình sẽ được thế này... thế này...
Nhưng có mấy ai đi suốt dòng đời bằng một con đường thẳng, có mấy ai từ ước mơ đến hiện thực mà không đi qua những lối rẽ của cuộc đời.
Mình cũng không nằm ngoại lệ, mình từng mơ, từng ước...Rồi thời gian, dòng đời có thể là định mệnh đưa mình đi vào những lối rẽ... mà mình không thể đứng hoặc quay đầu lại ... và cứ thế, cứ thế mình tiếp tục hành trình trên dòng đời lắm ngược xuôi.
Nếu không có ngã rẻ đầu tiên vào thời gian chuẩn bị lên cấp 3. Có lẽ, giờ này mình đã thành một Ma soeur rồi, chứ không có phải giờ này quởn mà ngồi gõ lóc cóc những chuyện tầm phào như thế này
Năm lớp 9, phong trào ở ngoài quê gửi con ra Nha Trang học, các bạn Nam thì vào dòng các linh mục. Các bạn nữ thì vào dòng các Soeur. Mình và em trai cũng nằm trong kế hoạch của Ba Má. Em trai mình chuẩn bị lên lớp 6 và mình cuối cấp 2.
Thời đó, ước mơ duy nhất của mình là được làm Bác sĩ, vì nhà có bé út thường xuyên đau ốm. Thấy em bị tim, mơ ước làm Bác sĩ thôi thúc từng ngày, nghĩ rằng mai sau mình sẽ là BS chữa bệnh cho em, cho ba má và cho mọi người. Ước mơ lớn theo mình mỗi đêm trong giấc ngủ...Ước mơ của mình lúc này lung linh như ánh trăng của ngày rằm.
Thế rồi, sau khi vừa thi xong tốt nghiệp, trong khi các bạn chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp kế tiếp. Mình và em trai khăn gói chuẩn bị lên đường
Trong suy nghĩ đơn giản của mình được đi học ở Nha Trang là đầy đủ điều kiện hơn trường ở huyện, để ước mơ được làm Bác sĩ của mình sẽ sớm thành hiện thực.
Vì khác tỉnh, nên chắc chắn mình sẽ học bán công nên mình cũng lơ sách vở... Hắng hái cho kỳ ra đi của mình.
Hành trang của mình là sách vở cho lớp 10, một mớ áo sơ mi kín cổ dài tay, quần đen, quần tây vải cho phù hợp với môi trường của nhà dòng...
Với lứa tuổi ham ăn, mê ngủ, đang tự do khi đến Nha Trang và buộc vào khuôn phép, mình chưa chuẩn bị tâm lý nên những ngày đầu nhớ nhà. Chiều Nha Trang đổ mưa là mình cũng khóc theo mưa tầm tã.. Ở nhà, mình có thể ngủ thả gas, có thể ăn bất cứ khi nào. Mình nhớ, thời đó truyền hình đang chiếu phim " Đơn giản tôi là Maria" hay " Người giàu cũng khóc" gì đó. Lúc ở nhà mình mê phim này lắm, chuẩn bị tới giờ ti vi chiếu là bỏ hết việc lót dép hóng xem phim, ăn cơm chiều sau cũng được. Nhưng ở nhà dòng thì không thể, ăn có giờ, ngủ có giấc. Lúc truyền hình đang chiếu phim là giờ dự lễ mỗi ngày.
Bức rức, nhớ nhà, nhớ bạn...Muốn về...Vả lại, biết rằng ra đây là để đi tu...
Một ngày, buổi sáng ở Nha Trang lại mưa, mình lại khóc. Một chị vào nói rằng " Má em ra thăm em ". " Chị nói lại cho em nghe với".
"Má em ra thăm em ". Chị lặp lại lần hai.
Má ra xin phép nhà Dòngcho mình về lại Phan Rang thi chuyển cấp, vì trường trong này họ không cho rút hồ sơ học sinh. Họ bảo phải thi chuyển cấp, sau đó muốn rút thì họ sẽ cho rút. Má nói rằng, trường ở Nha Trang người ta nhận học sinh bán công nên không cần phải thi kỳ chuyển cấp này. Trường bảo, cứ thi rớt đậu gì thì sẽ cho rút theo yêu cầu.
Ngày mai, là phải thi nên hôm nay Má ẳm bé út ra Dòng để dắt mình về thi. Thi xong sẽ quay ra trở lại.
Ôi, con chim sổ lồng ...
Chiều hôm đó, ba mẹ con về tới Phan rang để chuẩn bị mai đi thi, chả ôn ngày nào, chẳng học chữ nào. Tối hôm đó, mình sốt thật cao tưởng chừng phải nằm một chổ không thể đi thi.
Sáng hôm đó, rất cố gắng mới dậy nổi để Ba chở đến điểm thi hơn 7km. Vào thi, ba ngồi ngoài chờ, thi 2 môn hết 01 ngày. Thi xong môn toán buổi chiều là mình gục xuống bàn vì quá mệt và sốt thật cao.
Bệnh nằm li bì nên thời gian ra nhà Dòng tạm hoãn. Và mình cũng không muốn đi tiếp vì không thích đi tu. Khóc... và Ba Má ra quyết định nếu thi đậu chuyển cấp sẽ ở nhà học. Còn thi rớt là phải đi ra nhà Dòng lại.
Những ngày chờ kết quả thi, là những ngày dài... chậm chạp trôi qua...






Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Vui mùa giáng sinh !

Bất ngờ khi nhận được quà giáng sinh
Cám ơn em nhiều nha :-)


Ánh nến sáng lung linh
Đón một mùa an bình
Món quà phương xa đó
Xinh xinh thắm đượm tình


Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Entry cho ngày 26

Say xe ghê ghớm, về tới nhà là mún xỉu, anh xã phải cạo gió, ngỡ rằng mình phải ngủ một giấc thật đã bù lại tối hôm qua. Trằn trọc hoài khó ngủ, anh xã say giấc, mình mở máy và lóc cóc ngồi gõ entry này.

Hôm nay, phải lò mò dậy từ 4h sáng, vì biết đoạn đường đi khá xa. Giấy mời mình đúng 8h, nên cố gắng, mặc dù đứng dậy rời khỏi giường đầu vẫn lâng lâng vì thiếu ngủ và đang trong lúc mình vẫn còn bị cảm.

Bình Phước, nơi lần đầu tiên mình đặt chân đến hôm nay, con đường thật dài. Nhưng mình thật sự mệt mỏi cũng chẳng ngắm cảnh hai bên đường, lơ mơ muốn ngủ nhưng mắt cứ căng ra chờ cho 01 chiếc xe 4 chỗ chạy qua mặt, nhưng đợi hoài không thấy.Mình nói với anh xã, vậy là suy nghĩ của em đúng " Người anh hùng có trái tim của loài bò sát" đã không tới.

Hắn không đi, nhưng mình phải đi.Mình không là " anh hùng" như hắn. Nhưng mình " sống và làm việc theo đúng pháp luật ", theo đúng như những gì mình đã học, đã biết và mình cũng chưa bao giờ làm điều thất đức như "người hùng có trái tim của loài bò sát" trên kia . "Người anh hùng " này làm điều ác chẳng kém với thằng " sát thủ Lê Văn Luyện" mà bà con đã từng biết. "

Thằng Luyện" ít học chém người. Còn người  " Anh hùng" này sau những lần trộm cắp, lừa đảo mất việc nên đi học LS. " Anh hùng " này trở thành LS trong một hoàn cảnh ra đời như thế, hế hế

Chính vì " anh hùng" LS này ra đời trong hoàn cảnh như thế, nên bản chất của anh ta chẳng khác vì sát thủ Lê văn Luyện.kaka

Tới Đoàn Luật sư Tỉnh Bình Phước, vào làm việc có 3 LS trong Hội đồng khen thưởng kỷ luật, nhưng mình cố chờ nhân vật chính, vì mình đã " mài mỏ" để sẳn sàng đối chất với hắn. Nhưng hắn chỉ có cái tờ tường trình gửi qua email cho Đoàn  nhưng mất "hình".

Cô Thảo và con cô trình bày nội dung là " anh hùng" này chuyên kinh doanh bất động sản, 4 năm về trước lúc đất ở đây sốt anh nhào vô mua khi biết gia đình cô cần tiền để trang trải, anh ta giới thiệu mình là Luật sư, nhưng 4 năm về trước anh còn "lục xoong" nhưng cứ " nổ" với mọi người mình là LS cho nó "wai", thực chất " người hùng" này mới đựơc cấp chứng chỉ hành nghề hồi tháng 10 năm nay.

Cô Thảo là người đàn bà nhà quê ít học, các con cô lớn lên trong nghèo khó nên không được đi học tới nơi tới chốn nên rất dễ tin người, nghe khách giới thiệu trước mặt mình là " Ông Luật sư" cô và các con cô nghĩ rằng mình gặp người vô cùng đàng hoàng.Nên cô và các con cô tin " sái cổ".

Sang nhượng đất xong, còn 200tr đồng, "vị Luật sư anh hùng đáng kính " viết "bút tích " để lại rằng " Còn thiếu 200 tr, khi nào cô dọn nhà sẽ thanh toán đủ". Cô vội vàng dọn nhà, nhận nhà xong nhưng
"vị Luật sư anh hùng đáng kính " hát bản " tình lơ"

02 năm ròng rã cô đi đòi, mỗi lần tới nhà là bị xua đuổi. Các con cô " bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" nên không biết Toà án là gì. Uất hận trong âm thầm, trong khi mẹ mình bịnh, mà
"vị Luật sư anh hùng đáng kính "  đi xe hơi có ý định xù tiền.

Gia đình cô cũng nhờ 1,2 người khởi kiện đòi số nợ trên. Nhưng " tiếng tăm"
"vị Luật sư anh hùng đáng kính " lớn quá, nên không dám làm .
Sau đó, cô tìm đến Văn phòng mình và gặp anh xã. Anh xã thấy cô tội nghiệp và nhận bảo vệ cho cô, vụ án đã gần 01 năm kể từ khi văn phòng mình nhận bảo vệ giúp cô, nhưng mình khẳng định tới thời gian này vẫn tiếp tục bảo vệ cho cô dù chưa nhận nơi gia đình cô dù chỉ 1 đồng thù lao nào. Vì hoàn cảnh của gia đình cô vô cùng tội nghiệp, án phí đóng tại Toà cô cũng phải đi vay, lòng dạ con người đâu nỡ nào mà lấy tiền thù lao như vậy.

Vụ án bút tích ghi rành rành, nhưng không ngờ gặp một người có trái tim của loài bò sát, vô cùng ma mãnh. Đến thời điểm này cô Thảo cũng chưa được
"vị Luật sư anh hùng đáng kính "kia thanh toán tiền.
Cũng vì anh xã mình bảo vệ quyền lợi hợp pháp của cô Thảo, mà
vị Luật sư anh hùng đáng kính kia tới văn phòng nhà mình cố tình quậy phá, giựt cửa kiếng...

Hôm đó, mình ngồi trong văn phòng, thấy
"vị Luật sư anh hùng đáng kính " ngừng xe hơi là bước vào văn phòng.Trong nhà nhìn qua cửa kiếng thì thấy "vị Luật sư anh hùng đáng kính " vô văn phòng,  mình cứ nghĩ trái kim của quỷ biết hồi sinh chắc hắn tới nhà mình để bàn về số nợ mà hắn đã thiếu của cô Thảo. Nhưng mình bị " bé cái nhầm" haha

Hắn xông vào giật cửa, nhưng cửa kiếng nhà mình là cửa lùa nên hắn giật ko ra, hắn lầm bầm chửi. Mình thấy hết và ngồi im. Khách hàng mình thấy hằn như vậy nên ra hiệu là cửa lùa phải mở sang hai bên. Hắn không nghe và lấy chân đá vào cửa kiếng, hên cho mình, hắn đá trúng vào thanh nhôm, chứ đá trúng vào kiếng là kiếng bể và cắt chân hắn là mình phải đền bù cơm thuốc cho hắn òi. Hắn nói " thấy hắn đến mà không chịu mở cửa mà ra hiệu hả ". Khách hàng mình nói, " em  là khách thôi anh ơi ".
Thấy thái độ sất sược, mình đứng dậy, mở cửa và nói
" Mày là thằng chó nào mà đến phá cửa nhà tao" ?

"vị Luật sư anh hùng đáng kính
trả lời " Tao là Quyện đây"
haha,
Mày có là Quyện hay là Luyện thì cũng mặc xác mày hehe.
Mình nói lại " Mày là LS Quyện hả ? ".
 Nó bảo " đúng, tao là LS Quyện đây". Nghĩ tới số nợ của Cô Thảo rành rành mà nó còn muốn gạt, mình đáp nhanh " Mày là đồ lừa đảo thì có"
Nó bảo " Mày nói với chồng mày phải gọi điện xin lỗi tao, nếu không, trong 30 ngày tao sẽ san bằng văn phòng này "
Mình nói " tao thách mày á "
Nó bảo "ai làm đơn tố cáo tao ?"
Nói về tố cáo thì biết bao nhiêu người làm đơn tố cáo nó, biết tố cáo vụ gì. Vì tội ác của nó không ít nhưng mình sẳn trớn mình nói " tao tố cáo mày nè :

Nó chửi một hồi và bỏ đi.
May mắn, chồng mình về, chứ nếu về kịp thời thế nào cũng có chuyện.
Không dưng tới nhà người ta bắt người ta xin lỗi, trong khi đó người ta bảo vệ cho lẽ phải. Còn hăm doạ.
Mày hả bưởi ? Đợi đấy

Mặc dù, anh xã can thôi bỏ qua đi, nhưng mình đâu để yên. Mình nói "để em "
... Và mình đã viết đơn thưa...
Nhưng hôm nay, hắn không có mặt, thất vọng lớn nhất của mình
Đáng lẽ mình  không có phải đi xa như thế, vì " vị anh hùng" này thật sự là người ở BRVT, nhưng không dám vào Đoàn Luật sư của tỉnh nhà, nghe nguồn tin không chính xác là hắn
kiếm một LS có tiếng trên BP làm đỡ đầu, anh ta tình nguyện " bợ phao câu " của Vị luật sư này. Nên mình phải chạy tuốt lên Bình Phước, hazz thật là tốn kém, hazz thật là quá xa xôi...

Mình cũng trình bày mọi việc đã xảy ra không thêm, không bớt một chữ nào. Và vì thằng này bà con với " anh Chí" của Nam Cao.Mục đích mình làm đơn thưa là yêu cầu xem xét tư cách của hắn, với cho hắn biết là sau khi hắn hăm doạ, nếu gia đình mình có chuyện là mình sẽ thưa ngay  với Công an điều tra hắn là chủ mưu khi vợ chồng mình xảy ra sự cố bất thường...

Hội đồng khen thưởng,kỷ luật của Đoàn Bình Phước ghi nhận ý kiến của mình, và nói rằng hắn gửi một tường trùnh qua email, họ cho mình xem. Mình đọc bản tường trình hắn viết, đoc tới đâu "đau phao câu" đến đó.
Thằng này nó bịa ra viết tường trình hay cực, " sát thủ đầu mưng mủ" đã nổi tiếng nhưng nó nổi tiếng hơn một bậc, vì nó là " sát thủ đầu có mủ có dòi"

Trong bản tường trình có viết láo bà cố luôn, duy có một câu làm " phao câu" của mình nó nhức mặc dù mình mập thù lù . Nó nói rằng, nó bị xỉ nhục vì mình gọi nó là " Chó", nó bảo đáng lẽ nó bị xỉ nhục nó không thưa mình thì thôi sao mình đi thưa nó.

Xin thưa  và xin trả lời rằng:
Thứ nhất :Ông được tui gọi là chó vì ông xứng đáng là chó vì ông sủa bậy. Nhà ông, ông không sủa ông bò qua nhà tui ông sủa. Chó mới sủa, còn người thì sẽ nói tiếng người !
Thứ hai: Nếu ông ở ông nhà ông và ông chun vào váy vợ ông rồi trùm mền lại, đóng cửa nhà ông lại, thì tui không có trở thành lỗ mãng, và từ chó không có dịp sử dụng với ông. Ông đến nhà tui đập cửa, quậy phá, chửi bới, bắt chồng tui xin lỗi ông, đòi san bằng văn phòng của tui. Nếu có sẳn cây chổi chà, lúc đó tôi đã đánh tè cái đầu ông rồi, chứ đừng nói là tôi kêu ông bằng chó nhá.

Trong lúc đang làm việc, mặc dù không dám ló bản mặt lên đối chất, nhưng
" sát thủ đầu có mủ có dòi" có gọi điện thoại cho LS ở đó, hỏi về chuyện hôm nay, ta nói nó hèn và nhục gì đâu.

May thay cho mình, khi nó quậy có 2 người khách chứng kiến đầu đuôi sự việc, chứ không là "anh hùng "khóc lóc là toi mình òi .

Mình đòi đối chất với hắn, Đòan LS Bình Phước hứa là sẽ mời mình với hắn. Hy vọng lần sau " anh hùng" phải đi để đối diện với " mỹ nhân" nha, haha.
Mình sẽ lưu lại tất cả bằng chứng, để xem Hội Đồng KT-KL ĐLS tỉnh BP làm việc ra sao, nếu chưa thoả đáng mình sẽ làm đơn tiếp ở cấp cao hơn

Bây giờ, cuối năm chứng từ ngập cổ,học hành thì bận rộn, bạn bè thì hú hé không có time gặp gỡ . Nhưng khi nào mình quởn, mình cung cấp những gì mình biết về vị LS anh hùng đáng kính kia cho phóng viên báo Pháp Luật viết bài. Những chứng cứ mình hiện có rất đáng được quan tâm. Bảo đảm phóng viên mê liền  Khi báo lên khuôn, mình sẽ cất lại, ép cẩn thận đợi đến khi con vị luật sư kia trưởng thành, sẽ tặng cho nó, để cho nó biết mọi người " thần  tượng" ba của nó thế nào. Mình hứa, thề đấy ha  ha.
Hiện nay,"vị anh hùng- sát thủ..." đang có 1 vụ đang chờ thi hành án 100 tr kìa.Lo mà trả tiền cho người ta đi, đừng cố tình lẩn trốn nha, ha ha. Ra bản án òi, hết kiếm cớ nha con ...
Mình không tốt, không hoàn hảo.Nhưng mình sống và luôn ngẩng cao đầu, không như ai kia sành điệu, xài hàng hiệu và chuyên đi lừa dân nghèo
Entry này tui viết, trước hết là tui cám ơn Đoàn Luật sư Tỉnh Bình Phước đã cho tôi có dịp nói về những gì đã xảy ra với gia đình tôi. Qua đó, các vị có tin hay không tin về những gì tôi trình bày hay không là tuỳ quý vị. Bằng chứng là tôi có hết
Nhưng tôi cần một lần đối chất, để các vị nhìn ra chân tướng sự việc và các vị có cách xử lý đúng với sự vịêc của nó. Đúng người,đúng tội
Entry này tôi cũng sẽ tìm và gửi email cho người mà đựơc tôi ưu ái gọi bằng chó, cho hắn đọc.
Bà con nào đọc entry của tôi, thứ lỗi cho tôi vì nay tui viết kể lễ những chuyện dài dòng, câu từ không giống với tôi mọi ngày. Vì entry này tôi viết phục vụ duy nhất cho "vị anh hùng " đáng kính của tôi.
Nói thêm một câu,trên đường đi xe về, con cô Thảo bỗng hỏi" Nếu thằng Q mà chết thì ai trả tiền cho nhà em đây"
Mọi người cười ồ " hỏi tự nhiên mà em nghĩ nó chết "
Nó bảo " trong vụ này thằng Q là nhân vật chính,em coi phim nếu nhân vật chính chết là hết phim, thì em nghĩ nó chết là nhà em không ai trả tiền "
Mình bảo" yên tâm đi cưng, mấy người ác họ sống dai lắm"










Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Sẽ đến...

Tặng chị L.A
Gửi chút lời của gió
Xoá tan những âu lo
Gửi một chút tàn tro
Của những ngày bão tố
Cố quên là sẽ nhớ
Thầm nhớ rồi sẽ quên
Một giấc mơ êm đềm
Ngát thơm mùi hoa cỏ
Gió ơi... hãy qua đây
Ơi... mây trắng nhẹ bay
Cùng ta lang thang nhé
Với ngọt ngào mê say

Cây úa rồi sẽ xanh
Cuộc sống lại yên lành
Vứt đi những mảnh vỡ
Đã làm tình mong manh
Hạnh phúc không đâu xa
Ngay ở dưới chân ta
Lắm khi gặp sóng lớn
Cứ bình thản vượt qua

Gia đình sẽ xum vầy
Mình lại tay trong tay
Hai trái tim hoà nhịp
Ca vang tình nồng say








Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

Đông


Những chiếc lá vàng rơi
Tạm biệt thu rạng ngời
Em đón đông về nhé
Mình không còn chơi vơi


Thời gian... như ngừng trôi
Đón vì sao đổi ngôi
Đông đang về bên cửa
Lòng thoáng chút bồi hồi

Mỗi khi cơn mưa lạnh
Lại thấy mình mong manh
Đi giữa mùa đông rét
Ước mai sau mộng lành

Cành xanh không còn lá
Mây bồng bềnh trôi xa
Gió đông về se lạnh
Kỷ niệm đầu phôi pha...

Ta thắp ngọn nến hồng
Ấm áp trọn mùa đông
Chút rượu ấm cay nồng
Ngước nhìn đời mênh mông


Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Miên man ...

Ngồi nhớ bâng quơ đếm giọt sầu
Tìm lại tim mình chẳng thấy đâu
Góc nào che giấu tim em mất
Nhớ nhớ miên man kỷ niệm đầu
Màu hoa phượng đỏ năm xưa ấy
Thương nhớ ngọt ngào chẳng đổi thay
Nhặt cánh phượng hồng trong sân vắng
Mùa chia tay nhớ bạn cùng thầy
Mây trắng bay đi khắp nẻo đường
Ôm ấp hoài kỷ niệm thân thương
Tình thửơ học trò nhiều mơ mộng
Ngồi bên nhau đếm lá sân trường

Vương vấn ngày xưa chợt nhớ về
Cụôc sống bộn bề chợt tỉnh mê
Kỷ niệm xưa, chỉ là cơn gió
Thổi mát lòng những phút chông chênh