Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Những lối rẽ...(2 )

...Đến ngày có kết quả thi !
Không ngờ, khi xem điểm thi của toàn huyện năm ấy, dù không học bài nhưng mình vẫn đứng hàng thứ nhì. Nhất huyện là anh chàng có tên Huân. Hình như hiện nay bạn này là Bác sĩ ở Bệnh viện tỉnh.
Với kết quả thi, hiển nhiên mình được ở nhà học tiếp...
Lẽ ra, mình phải học ở trường Huyện. Nhưng hên cho mình, bạn của ba là giáo viên của một trường điểm trong tỉnh. Một lần, các bạn của Ba ra nhà họp mặt. Chú nói rằng, nêu con muốn vào Nguyễn Trãi hội đủ 2 yếu tố. Một là phải là học sinh giỏi của tỉnh. Hai là con phải thi chuyển cấp có số điểm cao, điều thứ hai là quen mới đưa con vào trường này được. Hên là thi chuyển cấp điểm không tệ, và xui là không lọt qua nổi kỳ thi học sinh giỏi tỉnh ( có thi nhưng lọt sổ :-)

Có thể, lối rẽ vào trường này là kỷ niệm đẹp của một thời. Lối rẽ này, đã mang đến cho mình một mối tình đầu thật dễ thương.
Bạn là người cùng Huyện, đi về chung một con đường nhưng nhà bạn ở xa hơn. Học cấp hai bạn học một trường khác. Bạn học ở trường huyện, khoảng 2 tuần sau bạn mới chuyển vào lớp. Biết nhau qua giờ thể dục học ngoài sân, trong khi chờ các bạn tập, nên cả hai vô tư xà vào tám, vì trường mới, bạn mới, mọi người đều lạ và chưa kịp làm quen và nhớ hết tên nhau.
...Thời gian sau đó, Gia đình lâm vào cảnh khó khăn, việc học của mình dập dền như con sóng...
Từ đây, những ước mơ một thời đã đi xa...
Tưởng rằng, sẽ mãi mãi không có thể tiếp tục đến trường. Thế nhưng, trong hoàn cảnh hiện tại, cả gia đình chới với, rồi ba mẹ và mình cố vượt khó để đứng dậy.
Nhưng ước mơ làm BS ngày nào, ước mơ đó đẽ rẽ sang hướng khác, nhường chỗ cho những giấc mơ cơm, áo, gạo, tiền hàng ngày.

Tình bạn thân thiết với anh chàng cùng lớp ngày nào đến khi ra trường bỗng trở thành tình yêu đầu đời, nhẹ nhàng... và khó quên.
Ngỡ rằng, mối tình dễ thương ấy với bao kỷ niệm sẽ đơm hoa kết trái sau nhiều năm gắn bó.
Nhưng cuộc đời, có những chữ ngờ bất chợt. Tình yêu đầu tan vỡ, mang theo bao hoài bão, bao ước mơ của mình trôi mất. Đau... với mối tình đầu...

Có lẽ chữ ngờ bất chợt đến, nên cả hai dù không đi chung đường vẫn nghĩ tốt về nhau, vẫn quan tâm đến nhau. Và vẫn là bạn học cũ, nên mọi thông tin của mọi người đếu nắm bắt kịp thời.
Bé Út, sắp thực tập. Chính bạn là người đã nói giúp cho bé Út được thực tập ở một cơ quan của người bạn, Đợt vào TP công tác vừa qua, bạn đã sắp xếp, gửi gắm Út cho người bạn của mình.
Má biết tin và hỏi" Sao hai đứa con hay vậy, má bất ngờ ghê "
Chỉ cười, và biết trả lời " vì tụi con vẫn là bạn tốt"
Mình chỉ nghĩ đơn giản, hai người không cùng duyên phận đi chung một lối, thì ngã rẽ nào tốt cho cả hai thì nên đi tới... Mọi việc đã được số phận, định mệnh đã an bài.

Khi hai vợ chồng chia tay với bạn cũ tại Sài gòn. Anh chàng ngày xưa nói " Tui vui lắm khi thấy bà hạnh phúc ".

... Sau bao nhiêu lối rẽ, bao nhiêu biến cố cuộc đời. Giờ đây, khi gặp anh xã, có thể đây là món quà thượng đế đã ban tặng cho mình sau những thăng trầm của cuộc sống.
Những biến cố, những lo toan đã làm cho mình thật già hơn tuổi của mình.
Chiều nay, nói chuyện với một người em đang đi học ở Nhật, lâu rồi không gặp. Em nói rằng, em vui vì chị hạnh phúc...
Trong mùa giáng sinh này, mình cảm nhận mọi thứ xung quanh thật ấm áp !
... Và không biết, đường đi của mình đã thẳng chưa hay còn những lối rẽ khác ?


Những lối rẽ...(1)


Phàm là con người khi vừa đủ trí khôn đều mơ ước mình khi trưởng thành sẽ giống người này, giống người kia mà mình từng thần tượng. Ước mơ công việc, tiền bạc, sự nghiệp và mơ.. một nữa của mình sẽ được thế này... thế này...
Nhưng có mấy ai đi suốt dòng đời bằng một con đường thẳng, có mấy ai từ ước mơ đến hiện thực mà không đi qua những lối rẽ của cuộc đời.
Mình cũng không nằm ngoại lệ, mình từng mơ, từng ước...Rồi thời gian, dòng đời có thể là định mệnh đưa mình đi vào những lối rẽ... mà mình không thể đứng hoặc quay đầu lại ... và cứ thế, cứ thế mình tiếp tục hành trình trên dòng đời lắm ngược xuôi.
Nếu không có ngã rẻ đầu tiên vào thời gian chuẩn bị lên cấp 3. Có lẽ, giờ này mình đã thành một Ma soeur rồi, chứ không có phải giờ này quởn mà ngồi gõ lóc cóc những chuyện tầm phào như thế này
Năm lớp 9, phong trào ở ngoài quê gửi con ra Nha Trang học, các bạn Nam thì vào dòng các linh mục. Các bạn nữ thì vào dòng các Soeur. Mình và em trai cũng nằm trong kế hoạch của Ba Má. Em trai mình chuẩn bị lên lớp 6 và mình cuối cấp 2.
Thời đó, ước mơ duy nhất của mình là được làm Bác sĩ, vì nhà có bé út thường xuyên đau ốm. Thấy em bị tim, mơ ước làm Bác sĩ thôi thúc từng ngày, nghĩ rằng mai sau mình sẽ là BS chữa bệnh cho em, cho ba má và cho mọi người. Ước mơ lớn theo mình mỗi đêm trong giấc ngủ...Ước mơ của mình lúc này lung linh như ánh trăng của ngày rằm.
Thế rồi, sau khi vừa thi xong tốt nghiệp, trong khi các bạn chuẩn bị cho kỳ thi chuyển cấp kế tiếp. Mình và em trai khăn gói chuẩn bị lên đường
Trong suy nghĩ đơn giản của mình được đi học ở Nha Trang là đầy đủ điều kiện hơn trường ở huyện, để ước mơ được làm Bác sĩ của mình sẽ sớm thành hiện thực.
Vì khác tỉnh, nên chắc chắn mình sẽ học bán công nên mình cũng lơ sách vở... Hắng hái cho kỳ ra đi của mình.
Hành trang của mình là sách vở cho lớp 10, một mớ áo sơ mi kín cổ dài tay, quần đen, quần tây vải cho phù hợp với môi trường của nhà dòng...
Với lứa tuổi ham ăn, mê ngủ, đang tự do khi đến Nha Trang và buộc vào khuôn phép, mình chưa chuẩn bị tâm lý nên những ngày đầu nhớ nhà. Chiều Nha Trang đổ mưa là mình cũng khóc theo mưa tầm tã.. Ở nhà, mình có thể ngủ thả gas, có thể ăn bất cứ khi nào. Mình nhớ, thời đó truyền hình đang chiếu phim " Đơn giản tôi là Maria" hay " Người giàu cũng khóc" gì đó. Lúc ở nhà mình mê phim này lắm, chuẩn bị tới giờ ti vi chiếu là bỏ hết việc lót dép hóng xem phim, ăn cơm chiều sau cũng được. Nhưng ở nhà dòng thì không thể, ăn có giờ, ngủ có giấc. Lúc truyền hình đang chiếu phim là giờ dự lễ mỗi ngày.
Bức rức, nhớ nhà, nhớ bạn...Muốn về...Vả lại, biết rằng ra đây là để đi tu...
Một ngày, buổi sáng ở Nha Trang lại mưa, mình lại khóc. Một chị vào nói rằng " Má em ra thăm em ". " Chị nói lại cho em nghe với".
"Má em ra thăm em ". Chị lặp lại lần hai.
Má ra xin phép nhà Dòngcho mình về lại Phan Rang thi chuyển cấp, vì trường trong này họ không cho rút hồ sơ học sinh. Họ bảo phải thi chuyển cấp, sau đó muốn rút thì họ sẽ cho rút. Má nói rằng, trường ở Nha Trang người ta nhận học sinh bán công nên không cần phải thi kỳ chuyển cấp này. Trường bảo, cứ thi rớt đậu gì thì sẽ cho rút theo yêu cầu.
Ngày mai, là phải thi nên hôm nay Má ẳm bé út ra Dòng để dắt mình về thi. Thi xong sẽ quay ra trở lại.
Ôi, con chim sổ lồng ...
Chiều hôm đó, ba mẹ con về tới Phan rang để chuẩn bị mai đi thi, chả ôn ngày nào, chẳng học chữ nào. Tối hôm đó, mình sốt thật cao tưởng chừng phải nằm một chổ không thể đi thi.
Sáng hôm đó, rất cố gắng mới dậy nổi để Ba chở đến điểm thi hơn 7km. Vào thi, ba ngồi ngoài chờ, thi 2 môn hết 01 ngày. Thi xong môn toán buổi chiều là mình gục xuống bàn vì quá mệt và sốt thật cao.
Bệnh nằm li bì nên thời gian ra nhà Dòng tạm hoãn. Và mình cũng không muốn đi tiếp vì không thích đi tu. Khóc... và Ba Má ra quyết định nếu thi đậu chuyển cấp sẽ ở nhà học. Còn thi rớt là phải đi ra nhà Dòng lại.
Những ngày chờ kết quả thi, là những ngày dài... chậm chạp trôi qua...






Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Vui mùa giáng sinh !

Bất ngờ khi nhận được quà giáng sinh
Cám ơn em nhiều nha :-)


Ánh nến sáng lung linh
Đón một mùa an bình
Món quà phương xa đó
Xinh xinh thắm đượm tình