Không ngờ, khi xem điểm thi của toàn huyện năm ấy, dù không học bài nhưng mình vẫn đứng hàng thứ nhì. Nhất huyện là anh chàng có tên Huân. Hình như hiện nay bạn này là Bác sĩ ở Bệnh viện tỉnh.
Với kết quả thi, hiển nhiên mình được ở nhà học tiếp...
Lẽ ra, mình phải học ở trường Huyện. Nhưng hên cho mình, bạn của ba là giáo viên của một trường điểm trong tỉnh. Một lần, các bạn của Ba ra nhà họp mặt. Chú nói rằng, nêu con muốn vào Nguyễn Trãi hội đủ 2 yếu tố. Một là phải là học sinh giỏi của tỉnh. Hai là con phải thi chuyển cấp có số điểm cao, điều thứ hai là quen mới đưa con vào trường này được. Hên là thi chuyển cấp điểm không tệ, và xui là không lọt qua nổi kỳ thi học sinh giỏi tỉnh ( có thi nhưng lọt sổ :-)
Có thể, lối rẽ vào trường này là kỷ niệm đẹp của một thời. Lối rẽ này, đã mang đến cho mình một mối tình đầu thật dễ thương.
Bạn là người cùng Huyện, đi về chung một con đường nhưng nhà bạn ở xa hơn. Học cấp hai bạn học một trường khác. Bạn học ở trường huyện, khoảng 2 tuần sau bạn mới chuyển vào lớp. Biết nhau qua giờ thể dục học ngoài sân, trong khi chờ các bạn tập, nên cả hai vô tư xà vào tám, vì trường mới, bạn mới, mọi người đều lạ và chưa kịp làm quen và nhớ hết tên nhau.
...Thời gian sau đó, Gia đình lâm vào cảnh khó khăn, việc học của mình dập dền như con sóng...
Từ đây, những ước mơ một thời đã đi xa...
Tưởng rằng, sẽ mãi mãi không có thể tiếp tục đến trường. Thế nhưng, trong hoàn cảnh hiện tại, cả gia đình chới với, rồi ba mẹ và mình cố vượt khó để đứng dậy.
Nhưng ước mơ làm BS ngày nào, ước mơ đó đẽ rẽ sang hướng khác, nhường chỗ cho những giấc mơ cơm, áo, gạo, tiền hàng ngày.
Tình bạn thân thiết với anh chàng cùng lớp ngày nào đến khi ra trường bỗng trở thành tình yêu đầu đời, nhẹ nhàng... và khó quên.
Ngỡ rằng, mối tình dễ thương ấy với bao kỷ niệm sẽ đơm hoa kết trái sau nhiều năm gắn bó.
Nhưng cuộc đời, có những chữ ngờ bất chợt. Tình yêu đầu tan vỡ, mang theo bao hoài bão, bao ước mơ của mình trôi mất. Đau... với mối tình đầu...
Có lẽ chữ ngờ bất chợt đến, nên cả hai dù không đi chung đường vẫn nghĩ tốt về nhau, vẫn quan tâm đến nhau. Và vẫn là bạn học cũ, nên mọi thông tin của mọi người đếu nắm bắt kịp thời.
Bé Út, sắp thực tập. Chính bạn là người đã nói giúp cho bé Út được thực tập ở một cơ quan của người bạn, Đợt vào TP công tác vừa qua, bạn đã sắp xếp, gửi gắm Út cho người bạn của mình.
Má biết tin và hỏi" Sao hai đứa con hay vậy, má bất ngờ ghê "
Chỉ cười, và biết trả lời " vì tụi con vẫn là bạn tốt"
Mình chỉ nghĩ đơn giản, hai người không cùng duyên phận đi chung một lối, thì ngã rẽ nào tốt cho cả hai thì nên đi tới... Mọi việc đã được số phận, định mệnh đã an bài.
... Sau bao nhiêu lối rẽ, bao nhiêu biến cố cuộc đời. Giờ đây, khi gặp anh xã, có thể đây là món quà thượng đế đã ban tặng cho mình sau những thăng trầm của cuộc sống.
Những biến cố, những lo toan đã làm cho mình thật già hơn tuổi của mình.
Chiều nay, nói chuyện với một người em đang đi học ở Nhật, lâu rồi không gặp. Em nói rằng, em vui vì chị hạnh phúc...
... Và không biết, đường đi của mình đã thẳng chưa hay còn những lối rẽ khác ?


