Chắc phải viết cái gì đó để giải tỏa rồi mới làm việc khác. Chưa phát ra được người nó bức rứt.
Có lẽ, bắt đầu từ đây mình sẽ bàng quang với mọi việc của nhà chồng. Mấy năm qua làm con dâu ngoan đã quá mệt mỏi.
Cũng may, là anh xã là người hiểu chuyện và không bênh mẹ mình như một số người chồng mình đã từng gặp. Cho nên, mâu thuẫn chưa thực sự bùng nổ.
Người xưa thường trách con dâu trẻ người non da, ăn nói không suy nghĩ. Chứ chưa nghe nói mẹ chồng nói không uốn lưỡi. Dù sao, người lớn đã trải qua giai đoạn trẻ, đã đi qua khúc làm dâu nhưng sao về già làm mẹ chồng lại quái đến thế.
Dặn lòng không nghĩ đến những câu nói, những việc bà đã dành cho mình, nhưng mình vẫn thấy ức.
Chồng nói rằng, vì anh nên bỏ qua. Mà mình cũng vì chồng mình nhiều lần lắm rồi.
Hứa với lòng, không bao giờ quan tâm đến mẹ chồng kể từ hôm nay.
" Thương chồng phải lạy mụ gia
Ngẫm tôi với mụ chẳng bà con chi"
Sáng nay, mới nói với chồng đừng ép em về nhà nội, khi nào em vui thì em mới về. Lúc này mà về, nói qua nói lại mẹ chối thì lại cháy nhà.
Mình cố gắng sẽ không làm gì nữa, hứa, hứa... chứ nếu mà làm như xưa mà lâu lâu nghe bà phán chắc mình hư não mất.
Ai dza :(
Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012
Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012
Bất chợt
Theo năm tháng xóa mờ trong ký ức
Nhưng hôm nay thấy tim còn thổn thức
Lối xưa nào giờ hoang hoải riêng em
Bất chợt
Khúc tình xưa em ngỡ đã nhạt nhòa
Theo năm tháng xóa mờ trong ký ức
Nhưng hôm nay thấy tim còn thổn thức
Lối xưa nào giờ hoang hoải riêng em
Theo năm tháng xóa mờ trong ký ức
Nhưng hôm nay thấy tim còn thổn thức
Lối xưa nào giờ hoang hoải riêng em
Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012
Chuyện Cu Bin
.. Mới đây mà Cu Bin đã xa ông bà nội gần 4 tháng. Ông bà nội nhớ cháu ăn không ngon, ngủ không yên, Vô nhà sui gia để thăm cháu thì không được gặp vì bà ngoại Cu Bin kinh quá.
Ba Cu Bin thì vô thăm con đều, vì nhớ con và cũng muốn mình là sợi dây hàn gắn vết nứt của vợ mình với ông bà nội.
Nghe anh nói, Mẹ cu Bin cũng muốn về xin lỗi ông bà, Ông bà nói, về nhưng ông bà sẽ cho ở riêng chứ không cho ở chung nhà.
Ông bà nội nhớ Cu Bin, nhưng Ba Cu Bin cũng không thể chở về cho ông bà thăm, vì ông bà ngoại canh giữ cẩn thận. Mà xin thì cũng không cho đi. Mọi người trong nhà đều nói ba Cu Bin là người,,, không thể hiểu nổi.
Đám giỗ tuần rồi, Chú thím là em ông bà nội có vô thăm Cu Bin. Ý Mẹ Cu Bin muốn trở về lắm rồi, nhưng má chỉ không cho. Má chỉ nói gánh vàng lót đường cũng không về. Không hiểu bà này muốn gì. Con lấy chồng, mà bả nhúng tay vô hoài là sao. Bà này đi thi chỉ có được giải nhất...
Cách đây 2 ngày, Ba Cu Bin vô thăm con, chờ ông bà ngoại sơ hở Ba cu Bin bế Cu Bin chạy về nhà nội cách nhà ngoại 10km.
Me cha ơi, trốn chạy không giày dép, áo quần thì lượm thượm dơ hày...
Về nhà, cô Tâm, chú Sáu người mua sữa, người mua quần áo giày dép để có mà mặc, mà mang. Nhìn Cu Bin ốm và xanh xao, tóc thì cắt trụi y chang ở trong trai ra, ai cũng xót,,,
Đêm đầu tiên, Cu Bin chỉ biết Ba là người thân, Cu Bin ôm chặt lấy Ba ko rời tay.
Hôm qua, về nhà nội mình với anh xã cố dỗ đưa Bin đi chơi để ba Bin đi tắm. Sáng nay, anh xã điện hỏi bà nội thì Bin đã làm quen với mọi người và đỡ quấn ba hơn.
Không biết đời con sẽ ra sao, mà thấy tuổi thơ còn khổ quá !
Ba Cu Bin thì vô thăm con đều, vì nhớ con và cũng muốn mình là sợi dây hàn gắn vết nứt của vợ mình với ông bà nội.
Nghe anh nói, Mẹ cu Bin cũng muốn về xin lỗi ông bà, Ông bà nói, về nhưng ông bà sẽ cho ở riêng chứ không cho ở chung nhà.
Ông bà nội nhớ Cu Bin, nhưng Ba Cu Bin cũng không thể chở về cho ông bà thăm, vì ông bà ngoại canh giữ cẩn thận. Mà xin thì cũng không cho đi. Mọi người trong nhà đều nói ba Cu Bin là người,,, không thể hiểu nổi.
Đám giỗ tuần rồi, Chú thím là em ông bà nội có vô thăm Cu Bin. Ý Mẹ Cu Bin muốn trở về lắm rồi, nhưng má chỉ không cho. Má chỉ nói gánh vàng lót đường cũng không về. Không hiểu bà này muốn gì. Con lấy chồng, mà bả nhúng tay vô hoài là sao. Bà này đi thi chỉ có được giải nhất...
Cách đây 2 ngày, Ba Cu Bin vô thăm con, chờ ông bà ngoại sơ hở Ba cu Bin bế Cu Bin chạy về nhà nội cách nhà ngoại 10km.
Me cha ơi, trốn chạy không giày dép, áo quần thì lượm thượm dơ hày...
Về nhà, cô Tâm, chú Sáu người mua sữa, người mua quần áo giày dép để có mà mặc, mà mang. Nhìn Cu Bin ốm và xanh xao, tóc thì cắt trụi y chang ở trong trai ra, ai cũng xót,,,
Đêm đầu tiên, Cu Bin chỉ biết Ba là người thân, Cu Bin ôm chặt lấy Ba ko rời tay.
Hôm qua, về nhà nội mình với anh xã cố dỗ đưa Bin đi chơi để ba Bin đi tắm. Sáng nay, anh xã điện hỏi bà nội thì Bin đã làm quen với mọi người và đỡ quấn ba hơn.
Không biết đời con sẽ ra sao, mà thấy tuổi thơ còn khổ quá !
Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012
Bạn
Sáng nay, bần thần trong người không muốn làm.
Điện thoại reo, Giang hỏi " K biết tin gì chưa, Phi mất rồi". Điều này, thì không bất ngờ nhưng cũng xót xa.
Vậy là lớp 12A1 ngày nào, mỗi khi họp lớp sẽ không còn đông đủ như xưa.
Cuộc đời của Phi là những chuỗi ngày dài gian khó. Nhà Phi nghèo lắm, nhưng vì muốn vươn lên nên Phi cố gắng học để thoát nghèo.
Năm đầu đại học, Phi bỗng bị tâm thần. Bạn cùng quê, cùng học trong Thành Phố biết tin chia nhau chăm sóc. Phi bảo lưu 01 năm. Sau đó, Phi lại tiếp tuc học.
Để khỏi căng thẳng, Phi lại học thêm âm nhạc. Phi hát hay, biết sáng tác... Vượt qua những trở ngại, khó khăn và với sự đùm bọc của các bạn 12A1, Phi đã ra trường và đi làm.
Những tưởng, cuộc sống của Phi đã rẽ sang một hướng khác tốt hơn.
Thế nhưng, khi đi làm Phi lao vào nghiên cứu và từ đó, chứng bệnh tâm thần của Phi tái phát.
Cuộc sống gia đình Phi đã khó lại càng khó khăn hơn.
Chữa trị nhiều nơi, gia đình Phi không còn khả năng.
Ngày trước, khi mình còn ở Phan Rang mỗi lần xuống thăm Phi. Mình hỏi, " Ông thích ăn gì ? ", Phi nói " Đu đủ"
Mấy năm xa quê, ít có dịp gặp nhưng thỉnh thoảng cũng biết được tin tức của Phi qua bạn bè.
Tết vừa rồi về Phan Rang, đi cùng lớp đến thăm Phi. Không thể ngờ được bạn mình là 1 thanh niên khỏe mạnh từ năm nào,,, Bây giờ, người gầy gò, râu mọc dài và bị sống trong 1 phòng nhỏ có cửa sắt tận ngoài vườn tối thui. Cả lớp dắt nhau ra vườn bằng một chiếc đèn và nhờ ánh sáng của những chiếc điện thoại, Chổ ở của người điên vừa là nơi ở, tiểu tiện, ăn uống trong 1 không gian quá nhỏ hẹp.
Đưa chiếc đèn lên mặt, mình hỏi " Phi nhớ ai không ? ". Phi cười, không trả lời và lấy tay làm dấu thánh giá. Cả lớp ồ lên ngạc nhiên. Vì trong lớp mỗi mình và Bích Hằng là đạo công giáo, nhưng Bích Hằng cũng đã vĩnh viễn ra đi.
Sau buổi thăm Phi, ai cũng xót xa cho Phi. Cả lớp có nhã ý với gia đình đưa Phi vào Bệnh viện điều trị lại, chi phí cả lớp sẽ góp và lo. Gia đình thì ngại, thuyết phục lắm nhưng gia đình Phi từ chối.
Giang thường nói " Phi giống như người gánh nạn cho cả lớp, mọi người giờ ai cũng thành đạt, chỉ riêng Phi..."
Tuần rồi, gọi điện nói với Giang, mình chuyển tiền về Giang rút và đi thăm Phi nha, Giang nói, mình đang đi công tác ngoài biển 1 tháng lận, khi nào Giang vô bờ sẽ gọi cho Khanh.
Thế nhưng, Giang chưa về,,, Phi đã ra đi
Vĩnh biệt Phi, mong bạn yên nghỉ với nắng và gió Phan Rang nhé. Về Phan Rang mình sẽ ghé thăm bạn liền.
Khanh sẽ nhớ mãi ' Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ...", nhớ giọng hát của Phi trầm ấm như ngày nào. Nghỉ yên với " Riêng một góc trời" của Phi nhé.
Giờ này cả lớp đang xúm xít quanh Phi để lo cho Phi lần cuối cùng... và có thể, giờ này Bích Hằng cũng đang đón Phi...
Điện thoại reo, Giang hỏi " K biết tin gì chưa, Phi mất rồi". Điều này, thì không bất ngờ nhưng cũng xót xa.
Vậy là lớp 12A1 ngày nào, mỗi khi họp lớp sẽ không còn đông đủ như xưa.
Cuộc đời của Phi là những chuỗi ngày dài gian khó. Nhà Phi nghèo lắm, nhưng vì muốn vươn lên nên Phi cố gắng học để thoát nghèo.
Năm đầu đại học, Phi bỗng bị tâm thần. Bạn cùng quê, cùng học trong Thành Phố biết tin chia nhau chăm sóc. Phi bảo lưu 01 năm. Sau đó, Phi lại tiếp tuc học.
Để khỏi căng thẳng, Phi lại học thêm âm nhạc. Phi hát hay, biết sáng tác... Vượt qua những trở ngại, khó khăn và với sự đùm bọc của các bạn 12A1, Phi đã ra trường và đi làm.
Những tưởng, cuộc sống của Phi đã rẽ sang một hướng khác tốt hơn.
Thế nhưng, khi đi làm Phi lao vào nghiên cứu và từ đó, chứng bệnh tâm thần của Phi tái phát.
Cuộc sống gia đình Phi đã khó lại càng khó khăn hơn.
Chữa trị nhiều nơi, gia đình Phi không còn khả năng.
Ngày trước, khi mình còn ở Phan Rang mỗi lần xuống thăm Phi. Mình hỏi, " Ông thích ăn gì ? ", Phi nói " Đu đủ"
Mấy năm xa quê, ít có dịp gặp nhưng thỉnh thoảng cũng biết được tin tức của Phi qua bạn bè.
Tết vừa rồi về Phan Rang, đi cùng lớp đến thăm Phi. Không thể ngờ được bạn mình là 1 thanh niên khỏe mạnh từ năm nào,,, Bây giờ, người gầy gò, râu mọc dài và bị sống trong 1 phòng nhỏ có cửa sắt tận ngoài vườn tối thui. Cả lớp dắt nhau ra vườn bằng một chiếc đèn và nhờ ánh sáng của những chiếc điện thoại, Chổ ở của người điên vừa là nơi ở, tiểu tiện, ăn uống trong 1 không gian quá nhỏ hẹp.
Đưa chiếc đèn lên mặt, mình hỏi " Phi nhớ ai không ? ". Phi cười, không trả lời và lấy tay làm dấu thánh giá. Cả lớp ồ lên ngạc nhiên. Vì trong lớp mỗi mình và Bích Hằng là đạo công giáo, nhưng Bích Hằng cũng đã vĩnh viễn ra đi.
Sau buổi thăm Phi, ai cũng xót xa cho Phi. Cả lớp có nhã ý với gia đình đưa Phi vào Bệnh viện điều trị lại, chi phí cả lớp sẽ góp và lo. Gia đình thì ngại, thuyết phục lắm nhưng gia đình Phi từ chối.
Giang thường nói " Phi giống như người gánh nạn cho cả lớp, mọi người giờ ai cũng thành đạt, chỉ riêng Phi..."
Tuần rồi, gọi điện nói với Giang, mình chuyển tiền về Giang rút và đi thăm Phi nha, Giang nói, mình đang đi công tác ngoài biển 1 tháng lận, khi nào Giang vô bờ sẽ gọi cho Khanh.
Thế nhưng, Giang chưa về,,, Phi đã ra đi
Vĩnh biệt Phi, mong bạn yên nghỉ với nắng và gió Phan Rang nhé. Về Phan Rang mình sẽ ghé thăm bạn liền.
Khanh sẽ nhớ mãi ' Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ...", nhớ giọng hát của Phi trầm ấm như ngày nào. Nghỉ yên với " Riêng một góc trời" của Phi nhé.
Giờ này cả lớp đang xúm xít quanh Phi để lo cho Phi lần cuối cùng... và có thể, giờ này Bích Hằng cũng đang đón Phi...
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012
Viết cho người đã khuất !
Nhận được tin, từ sáng giờ con bần thần, nước mắt lại ứa ra, Vì sự ra đi của Chú quá đỗi đột ngột, quá bất ngờ. Một niềm xót thương Chú vô hạn đang đến với con và gia đình của con.
Con viết, để trở về miền ký ức xưa, để mãi mãi con không bao giờ quên Chú. Tự đáy lòng con và gia đình con, biết ơn Chú vô cùng.
Chú là một người không ruột rà máu thịt, nhưng những gì Chú đã làm cho gia đình con hơn tất cả những người họ hàng của con.
Chú ơi, chia tay Chú. Vĩnh biệt Chú ! Một nén nhan lòng, tiễn biệt Chú, Chú ơi !
Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012
Phận đàn bà
Chiều nay, mưa mưa làm biếng đi tập. Nợ cái ẻn này lâu quá, giờ mình lấy ra mần.
Cái ẻn này hôm nay viết, vì bản thân mình thấy người thật việc thật hàng ngày. Rồi ăn dầm nằm dề trên Mul, thấy có cặp ly hôn đã xong mà chưa yên.
Khi kết hôn, đàn ông hay đàn bà đều phải có trách nhiệm với gia đình. Nhưng với phụ nữ, khi kết hôn là bước sang một trang khác. Ngoài lo cho gia đình nhỏ của mình, còn gia đình chồng, họ hàng chồng... Một số ít phụ nữ, khi lấy chồng được sung sướng, được chồng lo toan mọi việc. Nhưng ai mà được chồng quan tâm, chia sẻ, lo lắng là người đó được trúng số gòi hen. Những trường hợp này có, nhưng cũng không nhiều.
Xung quanh khi mình ở, hầu hết là người miền Trung. Khi vào nơi này lập nghiệp hầu như ai cũng khởi nghiệp từ bàn tay trắng. Trước kia, nghe mọi người kể lại, đất nơi này khô cằn, sỏi đá, bán rẻ cũng không ai mua.
Phụ nữ miền Trung chịu thương chịu khó, tần tảo làm để lo cho gia đình. Cố gắng, biến đất khô cằn thành những vườn điều,.. Thời khó khăn vợ chồng hạnh phúc lắm. Chỉ mơ ước mình dư dả, lo cho con là điều mãn nguyện.
Khi nơi này, trở thành KCN lớn, đất cằn cỗi ngày xưa biến thành vàng, tiền tỷ. Những đàn ông cùng vợ lam lũ năm xưa trở thành đại gia. Còn những bà vợ theo năm tháng làm lụng, sạm da, cằn cỗi. Có tiền trong tay chưa kịp tuốt lại thì chồng đã đi theo người trình trẻ đẹp, mới xứng với mình. Vì giờ mình có tiền rồi mà, phải ăn chơi cho xứng tầm. Còn vợ ngày xưa... tạm thời quên lãng.
Từ đó, họ sa vào những thú vui riêng, bỏ lại những người phụ nữ ngày xưa quên mình tần tảo. Một số người chịu không nổi, họ mạnh dạn ly hôn. Một số người, không muốn ly hôn, muốn giữ lại gia đình, họ chấp nhận nuốt nước mắt vào lòng vì con cái, thì chồng lại cố ly hôn, để quên đi cái cục nợ ở nhà.
Ở entry này, mình không đã kích đàn ông, mình cũng từng gặp những người đàn bà cũng dữ dằn lắm. Ông chồng ở không nổi phải ly hôn, nhưng số người này mình gặp không nhiều.
Trong bài viết này, chỉ nói về những người đàn bà mình từng gặp, khi nào quởn quởn thì viết về đàn ông.
Đó là một phụ nữ, đến ly hôn mà chỉ khóc. Hỏi lý do chỉ im lặng và nói rằng tui muốn và muốn ly hôn. Ngôi nói chuyện chị mở lòng ra và nói " chồng tui ngoại tình mà người giành chồng tui là em gái tui ". Đất trời sụp đổ khi tui phát hiện chồng và em gái tui trên gường...
Còn đây là một người, sống với chồng xấp xỉ 20 năm đến ly hôn với đầy vết thương trên người, mang theo ngoài giấy tờ hôn thú còn có cả giấy chứng thương. Hỏi chị, từ khi kết hôn đến giờ chi hạnh phúc được bao nhiêu năm ?
"1-2 năm đầu cô ơi".
Rồi chi bị anh đánh từ khi nào ?
"Từ lâu lắm mà tui không nhớ".
Sao chị không báo công an ?.
"Vì sau mỗi lần đánh ổng năn nỉ tui, tui cũng nghĩ chuyện nhà mà báo công an xấu hổ "
... Vì sợ xấu hổ mà chi đánh đến gầy gò, xanh xao.
Chi kể tuần rồi bi đánh dữ quá, chi có báo công an. Công an tính cho ổng đi nghĩ mát mấy ngày cho ổng sợ. Chuẩn bị đi chi ra xin, sợ ổng đi trại thì bỏ việc, uổng tiền lương. Chị chạy ra nhà phó công an xã xin bảo lãnh cho chồng về.
- Chi bảo lãnh chồng, rồi chị phó công an xã nói sao ?
" Cổ nói : " Bà đúng là lòng đàn bà dạ con nít".
- Rồi chị có ý nghĩ ly hôn từ bao giờ ? Mình hỏi.
Chi ngồi khóc và nói rằng, 2 ngày trước gặp những người bạn học cùng lớp ngày xưa. Khi gặp nhau, bạn chị vẫn còn trẻ mà chi thì như 1 bà lão già nua, khắc khổ. Chị kể chuyện chi bị đánh như cơm bữa, bạn xót lòng và khuyên, con cái đã lớn, sống với một người chồng mà đánh đập triền miên. Mục đích sống là gì ? Chị mới nghĩ rằng mình phải giải thoát cho mình...
( Hồi quởn viết tiếp... )
Cái ẻn này hôm nay viết, vì bản thân mình thấy người thật việc thật hàng ngày. Rồi ăn dầm nằm dề trên Mul, thấy có cặp ly hôn đã xong mà chưa yên.
Khi kết hôn, đàn ông hay đàn bà đều phải có trách nhiệm với gia đình. Nhưng với phụ nữ, khi kết hôn là bước sang một trang khác. Ngoài lo cho gia đình nhỏ của mình, còn gia đình chồng, họ hàng chồng... Một số ít phụ nữ, khi lấy chồng được sung sướng, được chồng lo toan mọi việc. Nhưng ai mà được chồng quan tâm, chia sẻ, lo lắng là người đó được trúng số gòi hen. Những trường hợp này có, nhưng cũng không nhiều.
Xung quanh khi mình ở, hầu hết là người miền Trung. Khi vào nơi này lập nghiệp hầu như ai cũng khởi nghiệp từ bàn tay trắng. Trước kia, nghe mọi người kể lại, đất nơi này khô cằn, sỏi đá, bán rẻ cũng không ai mua.
Phụ nữ miền Trung chịu thương chịu khó, tần tảo làm để lo cho gia đình. Cố gắng, biến đất khô cằn thành những vườn điều,.. Thời khó khăn vợ chồng hạnh phúc lắm. Chỉ mơ ước mình dư dả, lo cho con là điều mãn nguyện.
Khi nơi này, trở thành KCN lớn, đất cằn cỗi ngày xưa biến thành vàng, tiền tỷ. Những đàn ông cùng vợ lam lũ năm xưa trở thành đại gia. Còn những bà vợ theo năm tháng làm lụng, sạm da, cằn cỗi. Có tiền trong tay chưa kịp tuốt lại thì chồng đã đi theo người trình trẻ đẹp, mới xứng với mình. Vì giờ mình có tiền rồi mà, phải ăn chơi cho xứng tầm. Còn vợ ngày xưa... tạm thời quên lãng.
Từ đó, họ sa vào những thú vui riêng, bỏ lại những người phụ nữ ngày xưa quên mình tần tảo. Một số người chịu không nổi, họ mạnh dạn ly hôn. Một số người, không muốn ly hôn, muốn giữ lại gia đình, họ chấp nhận nuốt nước mắt vào lòng vì con cái, thì chồng lại cố ly hôn, để quên đi cái cục nợ ở nhà.
Ở entry này, mình không đã kích đàn ông, mình cũng từng gặp những người đàn bà cũng dữ dằn lắm. Ông chồng ở không nổi phải ly hôn, nhưng số người này mình gặp không nhiều.
Trong bài viết này, chỉ nói về những người đàn bà mình từng gặp, khi nào quởn quởn thì viết về đàn ông.
Đó là một phụ nữ, đến ly hôn mà chỉ khóc. Hỏi lý do chỉ im lặng và nói rằng tui muốn và muốn ly hôn. Ngôi nói chuyện chị mở lòng ra và nói " chồng tui ngoại tình mà người giành chồng tui là em gái tui ". Đất trời sụp đổ khi tui phát hiện chồng và em gái tui trên gường...
Còn đây là một người, sống với chồng xấp xỉ 20 năm đến ly hôn với đầy vết thương trên người, mang theo ngoài giấy tờ hôn thú còn có cả giấy chứng thương. Hỏi chị, từ khi kết hôn đến giờ chi hạnh phúc được bao nhiêu năm ?
"1-2 năm đầu cô ơi".
Rồi chi bị anh đánh từ khi nào ?
"Từ lâu lắm mà tui không nhớ".
Sao chị không báo công an ?.
"Vì sau mỗi lần đánh ổng năn nỉ tui, tui cũng nghĩ chuyện nhà mà báo công an xấu hổ "
... Vì sợ xấu hổ mà chi đánh đến gầy gò, xanh xao.
Chi kể tuần rồi bi đánh dữ quá, chi có báo công an. Công an tính cho ổng đi nghĩ mát mấy ngày cho ổng sợ. Chuẩn bị đi chi ra xin, sợ ổng đi trại thì bỏ việc, uổng tiền lương. Chị chạy ra nhà phó công an xã xin bảo lãnh cho chồng về.
- Chi bảo lãnh chồng, rồi chị phó công an xã nói sao ?
" Cổ nói : " Bà đúng là lòng đàn bà dạ con nít".
- Rồi chị có ý nghĩ ly hôn từ bao giờ ? Mình hỏi.
Chi ngồi khóc và nói rằng, 2 ngày trước gặp những người bạn học cùng lớp ngày xưa. Khi gặp nhau, bạn chị vẫn còn trẻ mà chi thì như 1 bà lão già nua, khắc khổ. Chị kể chuyện chi bị đánh như cơm bữa, bạn xót lòng và khuyên, con cái đã lớn, sống với một người chồng mà đánh đập triền miên. Mục đích sống là gì ? Chị mới nghĩ rằng mình phải giải thoát cho mình...
( Hồi quởn viết tiếp... )
Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012
Thờ ơ thơ :)
Ngẩn ngơ nhìn từng chiếc lá rơi
Nhớ năm xưa thu về gõ cửa
Tình yêu đầu bỗng chốc lên ngôi
Ôi, thời gian vô tình đi mãi
Tình yêu đầu bỗng chốc tàn phai
Hoa sữa ngát thơm nồng góc phố
Trời vẫn hồng vào những sớm mai
Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012
Đời
Quyết toán 2 công ty xong, thấy nhẹ người hẳn.
Giờ vừa thở, vừa run đùi ngồi dziết Blog
Từ khi ra trường,đi làm rồi theo chồng rời bỏ công việc đang ổn định ở 1 công ty. Về văn phòng chồng, ngoài việc giúp chồng thì chả làm việc gì khác. Cũng buồn, nhưng không thể bỏ văn phòng chồng mà đi làm cho chổ khác.
Lạ nước, lạ cái... Thế là mình làm photocopy và tìm các công ty cần kế toán ngoài giờ làm sổ sách.
Ác 1 chổ, muốn nhận làm sổ sách, nơi mình ở là phải quen và doanh nghiệp phải chắc chắn mình làm được việc. Mà mình thì chân ướt chân ráo về đây, chả có làm bao giờ nên người ta không tin mình là đúng.
Anh ta đến đánh máy và photocopy, và nói rằng muốn tìm kế toán làm báo cáo thuế, sổ sách ngoài giờ. Mình nói mình làm được, anh ta không tin. Mình hứa thật lòng là em đã từng làm công việc này, anh ta đòi xem bằng cấp của mình. Khi đi lấy chồng, mình về trong này, chẳng mang theo gì ngoài giấy CMND.Mình nói, để em nhờ Ba mẹ gửi chuyển phát nhanh giấy tờ của mình vào.
6-7 năm trước, thật sự là cuộc sống mình quá khó khăn. Công việc của văn phòng chồng cũng chưa có khách. Mọi việc của mình với sự khởi đầu không suôn sẻ.
Mình nhận làm báo cáo thuế cho anh ta với mức lương khởi đầu 300K/1 tháng, vì anh ta không tin mình làm được việc. Cũng chẳng trách gì, vì mình lạ nên người ta cũng chưa biết năng lực mình. Và điều cần nhất mình cần nhiều người biết mình là kế toán để có việc làm để có tiền trang trải cuộc sống khó khăn.
Anh ta nói rằng, làm giúp anh ta đi " anh có cơm, thì em cũng có cháo". Với lời nói ngọt ngào, mình tin anh ta thật lòng. Làm 1 năm, mình biết số tiền lời của anh ta không hề ít mà mình cũng góp công cho anh rất nhiều. Nhưng ngoài số tiền ít ỏi 300K thì anh ta chả cho mình gì khác. Số tiền nhỏ nhoi này có tháng anh ta cũng thiếu.
Anh ta là 1 người nợ dai như đĩa, nợ thuế chồng chất, Khi nào có giấy nợ thuế đòi mới trả tiền nhỏ giọt. Từ vụ này mình với anh ta gây ra 1 trận chiến, mình nói là tui sẽ không làm cho anh nữa.
Anh ta nợ 1 số tiền thuế khá lớn, sáng ngày 16 tháng đó anh ta ghé đưa cho mình đóng thuế trước 18 triệu. Chiều đó, mình nhờ chồng đi nộp ở kho bạc và mang chứng từ về đưa cho mình.
Sáng 17, anh ta qua mặt hầm hầm, lúc đó mình có khách photocopy, vội vàng làm xong mình mới hỏi có chuyện gì ? Anh ta đập bàn và nói 1 cách không có văn hóa " D,M tại sao tao đưa tiền cho mày đóng thuế, mày làm gì không đóng để thuế gửi giấy đòi nợ tao"
Mình nói đây chứng từ nộp tiền đây, ông đưa giấy nợ thuế tui coi.Anh ta đưa cho mình giấy báo nợ thuế, mình thấy ngày đòi nợ là ngày 12, dấu bưu điện là ngày 15, tới nhà ổng là ngày 17. Mà ngày 16 ông đưa tiền cho mình đóng là lúc đó thư nó đang chạy trên đường. Và điều cần nói là ông đóng thuế 18tr này thì vẫn còn nợ 1 số tiền không nhỏ.
Tức quá, mình nói rằng tui không làm cho ông nữa, ông đi đi.
Mấy tiếng sau, anh ta tới năn nỉ xin lỗi mình và nói mình làm lại cho ông. Lạc lòng, mình tiếp tục làm lại cho ông mà vẩn còn ấm ức.
Một tháng sau, 1 trận cãi lớn và mình giả từ vũ khí với thằng cha này.
Anh ta chuyên làm về cơ khí, Inox. Doanh thu 1 tháng cũng không hề nhỏ, nhưng vì ngu mà lỳ nên anh ta mua hàng hóa đầu vào để sản xuất, gia công toàn mua hàng trôi nổi và không hề có hóa đơn mua hàng. Mình yêu cầu phải có đầu vào mình mới làm sổ sách được, anh ta đi xin và mua hóa đơn xi măng, gạch, đá mà nơi bán vật liệu xây dựng, bán lẻ cho khách hàng không lấy hóa đơn để về đưa cho mình làm chứng từ nhập kho đầu vào. Mình không đồng ý, anh ta lên giọng nói " Mày làm công ăn lương, tao nói thì mày phải nghe tao chứ". Máu nóng gòi nha, ông tưởng 300K/tháng là nhiều lắm hả. Và mình không làm cho anh ta.
Anh ta tìm được 1 cô bé kế toán mới và đến nơi mình nhận bàn giao sổ sách. Vì anh ta còn nợ mình 1 tháng lương và không trả nên mình giữ 05 liên xanh hóa đơn VAT, mình nói rằng khi nào mang tiền đến và mình sẽ trả lại hóa đơn. Hóa đơn đó hiện nay mình vẫn còn giữ nguyên vẹn để làm kỷ niệm, vì anh ta đã xù tiền lương của mình.
Trong thời gian này, anh ta cũng kịp giới thiệu cho mình 1 công ty của bạn anh ta. Và mình làm cho bạn anh ta đến hôm nay mà không hề có 1 điều gì mâu thuẫn. Công ty mới rất trân trọng mình.
Nhận được tin Công ty quyết toán sau mấy năm kinh doanh, bà vợ của giám đốc sợ toát mồ hôi và mất ngủ mấy đêm liền. Mình phải trấn an chi ta, mình nói chị hãy yên tâm đi.
Sau khi quyết toán ngày đầu, chi vợ của giám đốc gọi mình lại nói, " sao em sợ quá chi, thuế kiểm tra kỹ dữ quá, anh T giờ không có ở nhà, có chuyện gì chắc em chết quá "
Mình nói, làm gì chết có gì thì đóng thêm 1 ít thôi chứ có chi đâu, vì thực sự công ty mình lãi nhiều, lâu nay em ém, nếu thuế kiểm tra mà không đồng ý với chi phí của mình, thì mình đóng thêm 1 ít nữa thôi.
Thế là chi nói, Ông A. T mới kiểm tra, phạt tới mấy trăm triệu.
Sao chi biết ? Mình nghe tin anh chàng mình làm từ ngày đầu bị phạt là khoái gòi nha
- Ổng gọi điện cho Ông T. D nói, có khi nào quyết toán mà bắt giám đốc ở tù không ?
- Ông T. D trả lời làm gì có, ổng nói nhưng mà Công ty tui thuế nó nói vậy á, giờ làm sao ? Bà vợ của giám đốc công ty mình làm kể lại.
Mình không hề ác, nhưng sao nghe tin này mình cũng khoái trong lòng,
Sau 6-7 năm về đây làm việc, mình tận tâm làm việc trong tay mình hiện nay làm cả công ty ở nhà mình là mình làm gần 1 chục công ty. DN nào cũng đàng hoàng và trân trọng mình hết, không như ông cha nội kia.
Láo là chết nghen con
Giờ vừa thở, vừa run đùi ngồi dziết Blog
Từ khi ra trường,đi làm rồi theo chồng rời bỏ công việc đang ổn định ở 1 công ty. Về văn phòng chồng, ngoài việc giúp chồng thì chả làm việc gì khác. Cũng buồn, nhưng không thể bỏ văn phòng chồng mà đi làm cho chổ khác.
Lạ nước, lạ cái... Thế là mình làm photocopy và tìm các công ty cần kế toán ngoài giờ làm sổ sách.
Ác 1 chổ, muốn nhận làm sổ sách, nơi mình ở là phải quen và doanh nghiệp phải chắc chắn mình làm được việc. Mà mình thì chân ướt chân ráo về đây, chả có làm bao giờ nên người ta không tin mình là đúng.
Anh ta đến đánh máy và photocopy, và nói rằng muốn tìm kế toán làm báo cáo thuế, sổ sách ngoài giờ. Mình nói mình làm được, anh ta không tin. Mình hứa thật lòng là em đã từng làm công việc này, anh ta đòi xem bằng cấp của mình. Khi đi lấy chồng, mình về trong này, chẳng mang theo gì ngoài giấy CMND.Mình nói, để em nhờ Ba mẹ gửi chuyển phát nhanh giấy tờ của mình vào.
6-7 năm trước, thật sự là cuộc sống mình quá khó khăn. Công việc của văn phòng chồng cũng chưa có khách. Mọi việc của mình với sự khởi đầu không suôn sẻ.
Mình nhận làm báo cáo thuế cho anh ta với mức lương khởi đầu 300K/1 tháng, vì anh ta không tin mình làm được việc. Cũng chẳng trách gì, vì mình lạ nên người ta cũng chưa biết năng lực mình. Và điều cần nhất mình cần nhiều người biết mình là kế toán để có việc làm để có tiền trang trải cuộc sống khó khăn.
Anh ta nói rằng, làm giúp anh ta đi " anh có cơm, thì em cũng có cháo". Với lời nói ngọt ngào, mình tin anh ta thật lòng. Làm 1 năm, mình biết số tiền lời của anh ta không hề ít mà mình cũng góp công cho anh rất nhiều. Nhưng ngoài số tiền ít ỏi 300K thì anh ta chả cho mình gì khác. Số tiền nhỏ nhoi này có tháng anh ta cũng thiếu.
Anh ta là 1 người nợ dai như đĩa, nợ thuế chồng chất, Khi nào có giấy nợ thuế đòi mới trả tiền nhỏ giọt. Từ vụ này mình với anh ta gây ra 1 trận chiến, mình nói là tui sẽ không làm cho anh nữa.
Anh ta nợ 1 số tiền thuế khá lớn, sáng ngày 16 tháng đó anh ta ghé đưa cho mình đóng thuế trước 18 triệu. Chiều đó, mình nhờ chồng đi nộp ở kho bạc và mang chứng từ về đưa cho mình.
Sáng 17, anh ta qua mặt hầm hầm, lúc đó mình có khách photocopy, vội vàng làm xong mình mới hỏi có chuyện gì ? Anh ta đập bàn và nói 1 cách không có văn hóa " D,M tại sao tao đưa tiền cho mày đóng thuế, mày làm gì không đóng để thuế gửi giấy đòi nợ tao"
Mình nói đây chứng từ nộp tiền đây, ông đưa giấy nợ thuế tui coi.Anh ta đưa cho mình giấy báo nợ thuế, mình thấy ngày đòi nợ là ngày 12, dấu bưu điện là ngày 15, tới nhà ổng là ngày 17. Mà ngày 16 ông đưa tiền cho mình đóng là lúc đó thư nó đang chạy trên đường. Và điều cần nói là ông đóng thuế 18tr này thì vẫn còn nợ 1 số tiền không nhỏ.
Tức quá, mình nói rằng tui không làm cho ông nữa, ông đi đi.
Mấy tiếng sau, anh ta tới năn nỉ xin lỗi mình và nói mình làm lại cho ông. Lạc lòng, mình tiếp tục làm lại cho ông mà vẩn còn ấm ức.
Một tháng sau, 1 trận cãi lớn và mình giả từ vũ khí với thằng cha này.
Anh ta chuyên làm về cơ khí, Inox. Doanh thu 1 tháng cũng không hề nhỏ, nhưng vì ngu mà lỳ nên anh ta mua hàng hóa đầu vào để sản xuất, gia công toàn mua hàng trôi nổi và không hề có hóa đơn mua hàng. Mình yêu cầu phải có đầu vào mình mới làm sổ sách được, anh ta đi xin và mua hóa đơn xi măng, gạch, đá mà nơi bán vật liệu xây dựng, bán lẻ cho khách hàng không lấy hóa đơn để về đưa cho mình làm chứng từ nhập kho đầu vào. Mình không đồng ý, anh ta lên giọng nói " Mày làm công ăn lương, tao nói thì mày phải nghe tao chứ". Máu nóng gòi nha, ông tưởng 300K/tháng là nhiều lắm hả. Và mình không làm cho anh ta.
Anh ta tìm được 1 cô bé kế toán mới và đến nơi mình nhận bàn giao sổ sách. Vì anh ta còn nợ mình 1 tháng lương và không trả nên mình giữ 05 liên xanh hóa đơn VAT, mình nói rằng khi nào mang tiền đến và mình sẽ trả lại hóa đơn. Hóa đơn đó hiện nay mình vẫn còn giữ nguyên vẹn để làm kỷ niệm, vì anh ta đã xù tiền lương của mình.
Trong thời gian này, anh ta cũng kịp giới thiệu cho mình 1 công ty của bạn anh ta. Và mình làm cho bạn anh ta đến hôm nay mà không hề có 1 điều gì mâu thuẫn. Công ty mới rất trân trọng mình.
Nhận được tin Công ty quyết toán sau mấy năm kinh doanh, bà vợ của giám đốc sợ toát mồ hôi và mất ngủ mấy đêm liền. Mình phải trấn an chi ta, mình nói chị hãy yên tâm đi.
Sau khi quyết toán ngày đầu, chi vợ của giám đốc gọi mình lại nói, " sao em sợ quá chi, thuế kiểm tra kỹ dữ quá, anh T giờ không có ở nhà, có chuyện gì chắc em chết quá "
Mình nói, làm gì chết có gì thì đóng thêm 1 ít thôi chứ có chi đâu, vì thực sự công ty mình lãi nhiều, lâu nay em ém, nếu thuế kiểm tra mà không đồng ý với chi phí của mình, thì mình đóng thêm 1 ít nữa thôi.
Thế là chi nói, Ông A. T mới kiểm tra, phạt tới mấy trăm triệu.
Sao chi biết ? Mình nghe tin anh chàng mình làm từ ngày đầu bị phạt là khoái gòi nha
- Ổng gọi điện cho Ông T. D nói, có khi nào quyết toán mà bắt giám đốc ở tù không ?
- Ông T. D trả lời làm gì có, ổng nói nhưng mà Công ty tui thuế nó nói vậy á, giờ làm sao ? Bà vợ của giám đốc công ty mình làm kể lại.
Mình không hề ác, nhưng sao nghe tin này mình cũng khoái trong lòng,
Sau 6-7 năm về đây làm việc, mình tận tâm làm việc trong tay mình hiện nay làm cả công ty ở nhà mình là mình làm gần 1 chục công ty. DN nào cũng đàng hoàng và trân trọng mình hết, không như ông cha nội kia.
Láo là chết nghen con
Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012
Oánh ghen
Sáng nay, chi bạn nhắn tin " Romance cafe K ơi ! ".
Đến quán cafe mình chứng kiến một vụ oánh ghen lần đầu tiên được thấy.Vừa ngồi xuống ghế, thì thấy hai chi mập mập giúng mình cũng bước vô ngồi sát bàn. Hai người chăm chú nhắn tin. Sau đó, một người bước đến nhờ anh bạn ngồi cùng bàn " Anh bấm điện thoại và nói 1 câu anh là anh đã ở quán cafe rồi giúp em ". Anh bạn mình bấm máy và chỉ nghe anh nói " Ừ". Mình buột miệng nói " cái này sao giúng oánh ghen dữ trời ". Chị kia nói " chính xác".
Một góc quán cafe xôn xao hẳn lên, vì toàn là những chị trên 40 tuổi. Ta nói ai cũng hồi hộp chuẩn bị xem oánh ghen ra sao.
Mình hỏi anh bạn, bên kia nói gì mà anh chỉ nói " ừ" vậy ? Anh nói, vừa cầm máy lên thì bên cô gái kia nói " em sẽ đến liền".
À, thì ra cô vợ biết chồng ngoại tình nên lấy Sim trong điện thoại của chồng để nhắn tin gọi cô nhân tình của chồng mình ra xử.
Anh bạn mình nghe sắp sửa có " động đất", vội vác túi tennis đi ra ngoài cổng, có ý tìm cô gái vừa nói chuyện với mình để cảnh báo rằng có " nguy hiểm" và bảo cô ta nên về đi.
Thế nhưng, quán buổi sáng thứ 7 khá đông khách, và hai chi này dắt theo 1 anh chàng đứng ngoài cổng quán, để chờ cô bé này tới, rồi điện cho 1 trong hai chị đi cùng ra đón. Cho nên anh bạn của mình chả làm ăn được gì hết, nên anh đi về luôn.
Cô gái đến, một người ra đưa vào. Hai chi oánh ghen đầu tiên cũng gọi cafe cho cô gái uống. Đó là một cô gái cũng còn khá trẻ, xinh xắn, đeo kính và trắng trẻo.
Chi vợ có chồng ngoại tình run lập cập khi thấy đối thủ của mình, cổ giật giật, tay run run cầm tờ báo để giữ bình tĩnh.
Lúc này 1 góc quán đều tập trung vào nhân vật chính. Nghe chi kia nói " Mày cặp chồng tao. mà mày dám đến nhà tao ngủ với chồng tao khi không có tao ở nhà. Mày dám bỏ cả quần lót của mày trong phòng ngủ của tao là sao, trả lời cho tao đi. Hôm đó tao đã rượt quánh mày mà mày cũng không ngán, còn tiếp tục gọi điện cho chồng tao, trong lúc vợ chồng tao đang ngủ. Mày hứa là không quan hệ với chồng tao nữa thì tao sẽ tha cho mày. Mày còn xúi chồng tao ly hôn nữa chứ, mày coi chừng tao nghen hông".
Cô nhân tình bé nhỏ, rống cổ lên cãi, không nhận lỗi. Thế là, cái chị đi cùng với chị vợ thúc " Mày quánh nó 1 cái cho tao coi".
Nghe bà bạn đi cùng thúc, thế là chị vợ oánh mấy phát trong mặt cô gái. Ly trà đá trên bàn cũng làm công cụ chiến đấu, chị vợ tạt thẳng ly nước đá trên mặt cô gái. Thế là cô ta ôm mặt ra về. Chị đi ghen phụ nói theo " cảnh cáo, còn lần nữa bắt gặp là chặt chưn lun á "
Ngồi mà không ai dám tới can hết trơn, mình nói với thằng bạn ngồi bên cạnh. Coi chừng có dao kéo thì đứng dậy can nghen hông. Hên, chỉ có cảnh cáo xí đỉnh à.
Khi cô gái ra về, chị này mới nói lo làm nuôi hai đứa con, đi chợ từ sáng tới tối mới về nên ổng đi đâu nhiều lúc không biết.
Cảnh báo cho những người lo làm nha, làm thì làm nhưng nhớ liếc con mắt trông chồng nha, giang hồ loạn lạc khó lường lắm đa
Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012
Chuyện con Mi
( Tính quơ cái máy ảnh, chụp bả đang nằm dài để post lên mà làm biếng quá thể )
Nhà mình có hai đứa, một chồng , một vợ mà xung quanh nhà mình chuột nhiều lắm. Mình ngán chuột, thế là hai vợ chồng đi xin con Mèo mang về nhà.
Số nó tính ra sướng hơn mình, ở trong nhà ít người nên nó trở thành một thành viên không thể thiếu. Thời gian đầu về nhà , Mi thấy chuột là Mi sợ chạy trốn không thôi. Sau gần 2 tháng Mi lớn nhiều và nhà không còn bóng dáng con chuột nào hết.


Nhà mình có hai đứa, một chồng , một vợ mà xung quanh nhà mình chuột nhiều lắm. Mình ngán chuột, thế là hai vợ chồng đi xin con Mèo mang về nhà.
Số nó tính ra sướng hơn mình, ở trong nhà ít người nên nó trở thành một thành viên không thể thiếu. Thời gian đầu về nhà , Mi thấy chuột là Mi sợ chạy trốn không thôi. Sau gần 2 tháng Mi lớn nhiều và nhà không còn bóng dáng con chuột nào hết.
Mi nhà mình cũng giống con này lắm nha ( lấy đại từ Net )
Lúc này, hình như Mi muốn có bạn trai rồi. Mỗi lần đi về nhà, chỉ cần gọi “ Mi ơi” là cô nàng chạy tới mừng liền. Mấy ngày hôm nay, đi về kêu cô nàng chẳng lên tiếng, tìm ra mới phát hiện, nàng đang đùa với 1 anh chàng Mèo đen hàng xóm.Mi nhà mình cũng khoái anh bạn màu đen giống như vầy
Mi nhà này lại khoái chơi chuột máy tính, ở nhà mình 2 tháng mà Mi cắn đứt dây 3 con Mouse . Sáng nay thấy Mi rón rén đến chỗ làm, chưa kịp la, thì mình click chuột nó hổng chạy nữa, Bực mình gì đâu á, muốn quánh bả 1 phát ghê.Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012
Viết tặng một người !
Dòng đời lắm những thăng trầm
Như con sóng cuộn ầm ầm biển khơi
Con người đôi lúc chơi vơi
Tưởng như biển cả cuốn trôi phận mình

Người thương ơi chớ vô tình
Bao nhiêu mơ ước đôi mình bên nhau
Dây trầu ôm lấy thân cau
Làm sao anh nỡ qua cầu quên nhanh

Đôi khi em thấy mong manh
Nhiều lần tự hỏi trời xanh đâu rồi ?
Trời nhẹ mây gió vẫn trôi
Dường như nhắc nhở mình thôi muộn phiền

Đời người gắn với chữ duyên
Ngoài duyên có nợ uyên ương sum vầy
Hôm nay tình bỗng đổi thay
Duyên kia đã đứt, nợ nay không còn

Em đây đã hết mỏi mòn
Tìm vui để sống, đời còn mênh mông
Hôm nay em thấy trong lòng
Nhẹ nhàng nhìn ngắm trời trong mây hồng

Mai đây đời hết long đong
Em đây vui sống, quyết không đau buồn
Hôm nay mưa - lệ rơi tuôn
Ngày mai hửng nắng em luôn vui cười
Như con sóng cuộn ầm ầm biển khơi
Con người đôi lúc chơi vơi
Tưởng như biển cả cuốn trôi phận mình
Người thương ơi chớ vô tình
Bao nhiêu mơ ước đôi mình bên nhau
Dây trầu ôm lấy thân cau
Làm sao anh nỡ qua cầu quên nhanh
Đôi khi em thấy mong manh
Nhiều lần tự hỏi trời xanh đâu rồi ?
Trời nhẹ mây gió vẫn trôi
Dường như nhắc nhở mình thôi muộn phiền
Đời người gắn với chữ duyên
Ngoài duyên có nợ uyên ương sum vầy
Hôm nay tình bỗng đổi thay
Duyên kia đã đứt, nợ nay không còn
Em đây đã hết mỏi mòn
Tìm vui để sống, đời còn mênh mông
Hôm nay em thấy trong lòng
Nhẹ nhàng nhìn ngắm trời trong mây hồng
Mai đây đời hết long đong
Em đây vui sống, quyết không đau buồn
Hôm nay mưa - lệ rơi tuôn
Ngày mai hửng nắng em luôn vui cười
Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012
Chi dâu lên Công An
Tính chưa viết tiếp chuyện bà chị bạn dâu, nhưng mới tức thì Ông Nội xuống kể chuyện sáng nay đối chất với chi ở Công An.
Mời lần này là lần thứ 3, sau khi bà chị dâu quơ tiền vàng, 2 con dao Thái, 1 chai rượu nho, 1 chai mật ong, 1 hộp nghệ, kim chỉ và 2 gói trà Olong trên bàn thờ cộng với một số đồ đạc của Cu Bin và chỉ. Xe Bagac đến chở đồ hồi nào mà bà Nội lui hui trong Bếp không hay,
Sáng nay, chỉ viết tự khai đòi tiền công 3 năm làm dâu mỗi tháng 2.5tr, tiền đền bù tuổi thanh xuân để trừ vào tiền, vàng đã lấy
.
Thật sự mà nói, vì Má chỉ xúi chị lấy vàng . Cho nên ở nhà Nội ghét mới thưa Công An,
,,, Chuyện dài nhiều tập ...
Người thấy thiệt hại nhiều nhất trong việc này là Má ruột của chỉ, Bà hy vọng vì con bà trẻ hơn con rể 1 khúc ( rể sinh 1968- con gái là 1982 ). Chắc chắn là con bà sẽ được chìu hết cỡ . Nhưng thời gian gặp mặt và đến cưới có1 tháng thì làm sao kịp có cảm tình mà yêu thương.
Nhà ông Nội có 2 con trai, một ổng thì hoạt bát, một ông thì im lặng ai hỏi gì thì nói là ông anh chồng. Ngày đám hỏi, ông Nội kêu đi thì anh đi, rồi anh cưới vợ giống như làm bổn phận cho xong, hổng biết trong 03 năm đó anh chị có tình cảm gì hơn không nữa. Nhưng lúc nào gương mặt của chi không bao giờ có nụ cười.
Mình biết chị áp lực từ Má của chỉ, vì trách cho lắm thì Má chị là người đáng trách. Trước khi lây chồng, chị làm công nhân và có yêu 1 người làm cùng xưởng, anh chàng này ở Long Khánh và qua đây làm thuê phòng trọ ở. Bà hắt hủi và không chịu cho anh này đi đến hôn nhân với con gái mình, vì chê anh này cơ bần.
Sẳn dịp có người mai mối, bà vội vàng đồng ý mong được lợi từ con mình, hổng biết người mai mối nói thế nào, nhưng bà đinh ninh con mình trúng vào chổ giàu sang phú quý, khỏi cần làm đã có ăn.
Thật sự, nhà ông Nội chưa bao giờ lên tiếng nói nhà mình giàu, vì ông từ cơ bần mà lên, Từ Miền trung - Quảng Ngãi xa xôi vào đâu lập nghiệp. Đến bây giờ ông bà vẫn có nếp sống của người dân quê.
Nhưng khi đám cưới xong vài ngày, em gái chị ra gặp chị mượn tiền. Mới đầu chị ngại chưa muốn đưa, nhưng em gái chỉ mắng " bà lấy chồng giàu tui mượn có mấy triệu mà bà nói không có hả ". Thế là, chị phải cho em gái mượn tiền. Sau đó, chị nói với mình nếu anh B có hỏi, "Thím nói là Thím có mượn tiền của P nha". Mình đồng ý.
Mời lần này là lần thứ 3, sau khi bà chị dâu quơ tiền vàng, 2 con dao Thái, 1 chai rượu nho, 1 chai mật ong, 1 hộp nghệ, kim chỉ và 2 gói trà Olong trên bàn thờ cộng với một số đồ đạc của Cu Bin và chỉ. Xe Bagac đến chở đồ hồi nào mà bà Nội lui hui trong Bếp không hay,
Sáng nay, chỉ viết tự khai đòi tiền công 3 năm làm dâu mỗi tháng 2.5tr, tiền đền bù tuổi thanh xuân để trừ vào tiền, vàng đã lấy
Thật sự mà nói, vì Má chỉ xúi chị lấy vàng . Cho nên ở nhà Nội ghét mới thưa Công An,
,,, Chuyện dài nhiều tập ...
Người thấy thiệt hại nhiều nhất trong việc này là Má ruột của chỉ, Bà hy vọng vì con bà trẻ hơn con rể 1 khúc ( rể sinh 1968- con gái là 1982 ). Chắc chắn là con bà sẽ được chìu hết cỡ . Nhưng thời gian gặp mặt và đến cưới có1 tháng thì làm sao kịp có cảm tình mà yêu thương.
Nhà ông Nội có 2 con trai, một ổng thì hoạt bát, một ông thì im lặng ai hỏi gì thì nói là ông anh chồng. Ngày đám hỏi, ông Nội kêu đi thì anh đi, rồi anh cưới vợ giống như làm bổn phận cho xong, hổng biết trong 03 năm đó anh chị có tình cảm gì hơn không nữa. Nhưng lúc nào gương mặt của chi không bao giờ có nụ cười.
Mình biết chị áp lực từ Má của chỉ, vì trách cho lắm thì Má chị là người đáng trách. Trước khi lây chồng, chị làm công nhân và có yêu 1 người làm cùng xưởng, anh chàng này ở Long Khánh và qua đây làm thuê phòng trọ ở. Bà hắt hủi và không chịu cho anh này đi đến hôn nhân với con gái mình, vì chê anh này cơ bần.
Sẳn dịp có người mai mối, bà vội vàng đồng ý mong được lợi từ con mình, hổng biết người mai mối nói thế nào, nhưng bà đinh ninh con mình trúng vào chổ giàu sang phú quý, khỏi cần làm đã có ăn.
Thật sự, nhà ông Nội chưa bao giờ lên tiếng nói nhà mình giàu, vì ông từ cơ bần mà lên, Từ Miền trung - Quảng Ngãi xa xôi vào đâu lập nghiệp. Đến bây giờ ông bà vẫn có nếp sống của người dân quê.
Nhưng khi đám cưới xong vài ngày, em gái chị ra gặp chị mượn tiền. Mới đầu chị ngại chưa muốn đưa, nhưng em gái chỉ mắng " bà lấy chồng giàu tui mượn có mấy triệu mà bà nói không có hả ". Thế là, chị phải cho em gái mượn tiền. Sau đó, chị nói với mình nếu anh B có hỏi, "Thím nói là Thím có mượn tiền của P nha". Mình đồng ý.
Chi bạn dâu ...
“ Cái gì từ trái tim sẽ đến trái tim” quả không sai. Từ ngày đầu tiên chị về nhà ai cũng quan tâm, yêu thương chị thật lòng. Thế nhưng, chi không hề biết quan tâm đến một ai. Nhà có bé Vân là cháu ngoại ở gần Ông bà Nội. Nhưng thấy, chồng mình thương bé Vân, nên bé Vân là gai trong mắt chi hằng ngày.
Từ đó, chính chị lại thấy ngột ngạt trong sự ích kỷ của mình, và nãy sinh nhiều chuyện sau này…
Khi chi sinh cu Bin, Ông bà mình hay nói “ Con so nhà Mạ, con rạ nhà chồng “ . Nhưng chi nói với mẹ chồng là cho con ở lại sinh ở đây, vì má con nóng tính hay chửi nên con nằm con cũng sợ. Thế nên Ông bà nội nói với Má chỉ là tôi xin được nuôi con dâu.
Chi sinh mổ, ngày về nhà mình là người đi đón Mẹ con chi về. Nhà nội ít người, chỉ có ông bà nội và 2 vợ chồng chỉ, cô em chồng ở gần nhà chạy qua chạy lại lo cơm nước. Thuê 1 bà nuôi lo tắm táp cho bé, hơ… làm giúp cho chỉ.
Bà nội dự tính thuê người làm 1-2 tháng, sau đó bà sẽ giúp. Thế nhưng, hết 1 tháng là chị không đồng ý thuê người làm vì chê người làm. Chỉ nói tự chỉ làm tốt hơn.
Sinh chưa được 1 tháng, thế là chị tắm nhưng tắm nước lạnh. Mẹ chồng la “ Mày có tắm thì tắm nước nóng, chứ sau này là bịnh đó” Thế nhưng, đáp lại sự quan tâm, chị nói “ Ai cũng phải chết, có gì đâu mà lo”
Thằng bé lớn lên, mỗi ngày lại giống anh xã mình y chang, ai vô thăm không ai nói rằng con của anh chị cả vì nó hổng có giống anh chi xíu nào. Anh xã mình xem Cu Bin là 1 phần cuộc sống của anh.
Gần 4 tháng, bé tiêu chảy nặng. Mình về thấy bé bịnh, hỏi có đi BS chưa ? Thế là chị trả lời, lên tiệm thuốc tây mua, kể bịnh của bé cho người ta biết, người ta bán về uống 2 liều rồi. Lạy chúa, con nít sơ sinh mà gan dữ vậy trời, cho ún thuốc kiểu này chắc chết.
2 ngày sau khi uống thuốc bé vẫn không hề thuyên giảm, thế là mình đề xuất đi Nhi Đồng. Mình đề xuất thì mình phải đưa đi. 3g sang mình và chi đem bé lên xe để đi đến Nhi Đồng. Bs khám cho 4 ngày thuốc và dặn tái khám.
Ông bà nội xuống nhà mình nói “ Cu Bin vẫn chưa bớt con à”
Minh chạy về nhà xem bé ra sao, thấy chỉ ăn uống hồn nhiên ghê lắm. Con tiêu chảy mà chỉ cầm trái dưa leo cắn rôm rốp . Mình can, chị làm ơn đừng ăn sống sít, để đường ruột của bé ổn rồi hãy ăn.
Lại ôm bé tiếp đi Nhi Đồng tái khám, 3h sáng mình lại cùng chỉ ôm bé lên xe…
...
Lần này vì nghe nói Bé không bớt khi uống thuốc đã cho, BS cho xét nghiệm, lấy máu. Mình bế Cu Bin lấy máu thấy nó khóc mà khóc theo. Chỉ không dám bế vào phòng, mình bắt chỉ vậy ở ngoài coi 2 giỏ có tiền. Vậy mà...
Khi bế Cu Bin ra ngoài, hỏi chỉ giỏ đâu, chỉ nói gửi bà ngồi bên canh. Chúa ơi, tới vẫn còn nguyên 2 cái giỏ vì gặp người tốt !
Khám về, BS cho tiếp 4 ngày thuốc nữa, bé vẫn nặng hơn , Ói và tiêu chảy nặng hơn.
Hôm đó nhà có giỗ, mình về nhìn bé thương lắm, mới hỏi chỉ " Thuốc Bs cho còn không chị ? "
Chỉ trả lời làm mọi người trong nhà đứng hình luôn !
" Còn nguyên hà ".
Mẹ ơi !!!!!!!
Hỏi vì sao không cho bé uống, chỉ hồn nhiên trả lời " con nít uống nhiều thuốc không tốt "
Bịnh thì phải uống chớ trời, đi Bệnh viện làm gì !
Hazz...
Từ đó, chính chị lại thấy ngột ngạt trong sự ích kỷ của mình, và nãy sinh nhiều chuyện sau này…
Khi chi sinh cu Bin, Ông bà mình hay nói “ Con so nhà Mạ, con rạ nhà chồng “ . Nhưng chi nói với mẹ chồng là cho con ở lại sinh ở đây, vì má con nóng tính hay chửi nên con nằm con cũng sợ. Thế nên Ông bà nội nói với Má chỉ là tôi xin được nuôi con dâu.
Chi sinh mổ, ngày về nhà mình là người đi đón Mẹ con chi về. Nhà nội ít người, chỉ có ông bà nội và 2 vợ chồng chỉ, cô em chồng ở gần nhà chạy qua chạy lại lo cơm nước. Thuê 1 bà nuôi lo tắm táp cho bé, hơ… làm giúp cho chỉ.
Bà nội dự tính thuê người làm 1-2 tháng, sau đó bà sẽ giúp. Thế nhưng, hết 1 tháng là chị không đồng ý thuê người làm vì chê người làm. Chỉ nói tự chỉ làm tốt hơn.
Sinh chưa được 1 tháng, thế là chị tắm nhưng tắm nước lạnh. Mẹ chồng la “ Mày có tắm thì tắm nước nóng, chứ sau này là bịnh đó” Thế nhưng, đáp lại sự quan tâm, chị nói “ Ai cũng phải chết, có gì đâu mà lo”
Thằng bé lớn lên, mỗi ngày lại giống anh xã mình y chang, ai vô thăm không ai nói rằng con của anh chị cả vì nó hổng có giống anh chi xíu nào. Anh xã mình xem Cu Bin là 1 phần cuộc sống của anh.
Gần 4 tháng, bé tiêu chảy nặng. Mình về thấy bé bịnh, hỏi có đi BS chưa ? Thế là chị trả lời, lên tiệm thuốc tây mua, kể bịnh của bé cho người ta biết, người ta bán về uống 2 liều rồi. Lạy chúa, con nít sơ sinh mà gan dữ vậy trời, cho ún thuốc kiểu này chắc chết.
2 ngày sau khi uống thuốc bé vẫn không hề thuyên giảm, thế là mình đề xuất đi Nhi Đồng. Mình đề xuất thì mình phải đưa đi. 3g sang mình và chi đem bé lên xe để đi đến Nhi Đồng. Bs khám cho 4 ngày thuốc và dặn tái khám.
Ông bà nội xuống nhà mình nói “ Cu Bin vẫn chưa bớt con à”
Minh chạy về nhà xem bé ra sao, thấy chỉ ăn uống hồn nhiên ghê lắm. Con tiêu chảy mà chỉ cầm trái dưa leo cắn rôm rốp . Mình can, chị làm ơn đừng ăn sống sít, để đường ruột của bé ổn rồi hãy ăn.
Lại ôm bé tiếp đi Nhi Đồng tái khám, 3h sáng mình lại cùng chỉ ôm bé lên xe…
...
Lần này vì nghe nói Bé không bớt khi uống thuốc đã cho, BS cho xét nghiệm, lấy máu. Mình bế Cu Bin lấy máu thấy nó khóc mà khóc theo. Chỉ không dám bế vào phòng, mình bắt chỉ vậy ở ngoài coi 2 giỏ có tiền. Vậy mà...
Khi bế Cu Bin ra ngoài, hỏi chỉ giỏ đâu, chỉ nói gửi bà ngồi bên canh. Chúa ơi, tới vẫn còn nguyên 2 cái giỏ vì gặp người tốt !
Khám về, BS cho tiếp 4 ngày thuốc nữa, bé vẫn nặng hơn , Ói và tiêu chảy nặng hơn.
Hôm đó nhà có giỗ, mình về nhìn bé thương lắm, mới hỏi chỉ " Thuốc Bs cho còn không chị ? "
Chỉ trả lời làm mọi người trong nhà đứng hình luôn !
" Còn nguyên hà ".
Mẹ ơi !!!!!!!
Hỏi vì sao không cho bé uống, chỉ hồn nhiên trả lời " con nít uống nhiều thuốc không tốt "
Bịnh thì phải uống chớ trời, đi Bệnh viện làm gì !
Hazz...
Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012
Chi bạn dâu ( tiếp )
Mấy tháng đầu chi về nhà không có cãi to tiếng, nhưng ai góp ý chị làm thinh nhưng quay lưng đi thì lầm bầm .
Thời hạn hợp đồng thuê Văn phòng của mình cũng đã hết, chuẩn bị dọn đồ về nhà nội thì xảy ra chuyện. Chị và Mẹ chồng có chuyện hiểu lầm. Mẹ chồng, con dâu ngồi nhổ tóc sâu mới tỉ tê nói chuyện. Bà nói rằng, ông anh ngày xưa cũng nhiều mối, có người là cô giáo, có người này… người này mà ko ai kết thúc ‘ đẹp’. Riêng chị thì được, nghĩ cũng hay.
Chi nghe bà kể, nghĩ rằng bà khen “ người cũ” của anh có học thức và chê mình. Thế nên , chị kể với mình, mình nhiều chuyện kể lại anh xã. Ý mình nói rằng , nhờ anh xã nói với Mẹ là chị này hay tự ái, đừng nói chuyện cũ, chuyện xưa mà gây hiều lầm.
Anh xã “ la “ bà nội, thế là ông nội cự anh xã. Hai bố con cự nhau, lộn tùng phèo. Sau đó, tình hình căng thẳng quá, nên mình xin ở riêng và tìm chổ thuê làm văn phòng và ở .
Nói chung là “ bênh” chỉ, mà vợ chồng, bố mẹ giận nhau.
Thời gian qua đi, ông bà nội và hai vợ chồng mình hoà bình, Vì bố mẹ không thể bỏ con cái, và anh xã mình cũng biết lỗi vì tính nóng nảy.
…
Chi có thai, nhà ông nội hiếm cháu nên vui lắm mà chị lại đểnh đoảng, không biết giữ thai thế nào. Đi thì như chạy, với tay lên cao, dành làm việc này việc kia chứng tỏ mình khoẻ. Thế là 8 tuần thì chị hết nghén và sảy thai.
Mình nói với ba mẹ chồng, đưa lên SG làm cho an toàn. Anh chồng bực ko chịu đi và bảo mình đưa chỉ đi. Gọi điện cho BS quen, hẹn mai sẽ có mặt tại SG, Trước khi lên xe mình buộc anh chồng phải có mặt đi cùng vợ.
Ở nhà chị chị cũng buồn, 2 tháng sau chi đi làm, Cho đến ngày chi mang thai Cu Bin
Có thai, chị nói thèm sầu riêng, có sầu riêng. Chị nói thèm ghẹ , có ghẹ. Chi trở dạ sinh, ông bà nội bảo “ con Khanh nhanh nhẹn, đưa chị đi sinh”. Thế là, 2 h sáng mình với chị đến Bệnh viên, lo mọi thứ cho chị. Đón chi về nhà, mua đồ cho Cu Bin, Chị nhận tất cả những đồ đạc mình mua cho bé và nói rằng “ Phương tưởng thím ghanh ty với Phương vì Phương sinh được, không ngờ thím cũng tốt ghê ha “
Nghe chỉ nói dứt lời, mình muốn đứng hình luôn.
Tư khi có Cu Bin, chỉ biết Cu Bin là cháu nội duy nhất ở thời điểm này bắt đầu chỉ làm “ tàng”
Thời hạn hợp đồng thuê Văn phòng của mình cũng đã hết, chuẩn bị dọn đồ về nhà nội thì xảy ra chuyện. Chị và Mẹ chồng có chuyện hiểu lầm. Mẹ chồng, con dâu ngồi nhổ tóc sâu mới tỉ tê nói chuyện. Bà nói rằng, ông anh ngày xưa cũng nhiều mối, có người là cô giáo, có người này… người này mà ko ai kết thúc ‘ đẹp’. Riêng chị thì được, nghĩ cũng hay.
Chi nghe bà kể, nghĩ rằng bà khen “ người cũ” của anh có học thức và chê mình. Thế nên , chị kể với mình, mình nhiều chuyện kể lại anh xã. Ý mình nói rằng , nhờ anh xã nói với Mẹ là chị này hay tự ái, đừng nói chuyện cũ, chuyện xưa mà gây hiều lầm.
Anh xã “ la “ bà nội, thế là ông nội cự anh xã. Hai bố con cự nhau, lộn tùng phèo. Sau đó, tình hình căng thẳng quá, nên mình xin ở riêng và tìm chổ thuê làm văn phòng và ở .
Nói chung là “ bênh” chỉ, mà vợ chồng, bố mẹ giận nhau.
Thời gian qua đi, ông bà nội và hai vợ chồng mình hoà bình, Vì bố mẹ không thể bỏ con cái, và anh xã mình cũng biết lỗi vì tính nóng nảy.
…
Chi có thai, nhà ông nội hiếm cháu nên vui lắm mà chị lại đểnh đoảng, không biết giữ thai thế nào. Đi thì như chạy, với tay lên cao, dành làm việc này việc kia chứng tỏ mình khoẻ. Thế là 8 tuần thì chị hết nghén và sảy thai.
Mình nói với ba mẹ chồng, đưa lên SG làm cho an toàn. Anh chồng bực ko chịu đi và bảo mình đưa chỉ đi. Gọi điện cho BS quen, hẹn mai sẽ có mặt tại SG, Trước khi lên xe mình buộc anh chồng phải có mặt đi cùng vợ.
Ở nhà chị chị cũng buồn, 2 tháng sau chi đi làm, Cho đến ngày chi mang thai Cu Bin
Có thai, chị nói thèm sầu riêng, có sầu riêng. Chị nói thèm ghẹ , có ghẹ. Chi trở dạ sinh, ông bà nội bảo “ con Khanh nhanh nhẹn, đưa chị đi sinh”. Thế là, 2 h sáng mình với chị đến Bệnh viên, lo mọi thứ cho chị. Đón chi về nhà, mua đồ cho Cu Bin, Chị nhận tất cả những đồ đạc mình mua cho bé và nói rằng “ Phương tưởng thím ghanh ty với Phương vì Phương sinh được, không ngờ thím cũng tốt ghê ha “
Nghe chỉ nói dứt lời, mình muốn đứng hình luôn.
Tư khi có Cu Bin, chỉ biết Cu Bin là cháu nội duy nhất ở thời điểm này bắt đầu chỉ làm “ tàng”
Chị Bạn dâu
Ngày cưới chi, mình âm thầm lau nước mắt vì chị được Ba mẹ chồng đón rước long trọng, con đường về nhà chồng của chị là con đường rộng thênh thang : Cùng đồng hương với ba mẹ chồng, cùng tôn giáo, gần nhà và nhất là chị được ba mẹ chồng chọn làm dâu.
Anh chồng là lớn nhất trong gia đình, các em đều có gia đình riêng nhưng anh thì chưa . Ba mẹ nôn nóng mong anh yên bề gia thất. Mai mối giới thiệu chi, thế là hai bên gia đình xúc tiến lễ hỏi cưới trong thời gian 01 tháng,. Bên nhà chồng, mong con yên bề , bên nhà chi mẹ chị nghĩ rằng, gia đình chồng mình các anh chị em đều đã ổn định, phần tài sản còn lại chắc chắn là chị về hưởng trọn.
Với ý nghĩ tiền tài, danh lợi, chị về nhà chồng vui vẻ không hề rớt giọt nước mắt khi rước dâu, Chị về nhà chồng ai cũng yêu quý. Lúc dự đám cưới, mẹ mình lo sợ chi em bạn dâu không thương yêu nhau, nhất là mình ngày trước không hề nằm trong danh sách đề cử làm dâu của nhà chồng vì nhiều vấn đề ràng buộc : tôn giáo, đường xa, không hợp tuổi và nhất là không môn đăng hộ đối, Trước khi chào chị ra về trong ngày chi cưới, Mẹ mình gửi gắm mình cho chị “ chị em dâu nhớ yêu thuong nhau nha con, có gì không biết thì chỉ bảo nhau”.
Ba Mẹ chồng lộ nét hân hoan trên khuôn mặt, vì cưới được dâu hiền,
Sau ngày đám cưới, một vụ lùm xùm nho nhỏ diễn ra, 2 phong bì mừng cưới của họ hàng chị mừng không bỏ vào thùng tiền mừng, mà dúi vào tay chị. Mặc áo dài cầm hoa cưới, nên chị tiện tay nhét vào túi áo vest của chồng, số tiền là 500 ngàn việt nam đồng.
Đón dâu, tiệc và tối đó bắt đầu …đếm tiền mừng… Anh chồng không nhớ vợ mình gửi 2 phong bì 500K, nên vét túi đếm hết.
Số tiền này để thanh toán các khoản đặt tiệc. Ngày hôm sau chị về nhà mẹ đẻ, quay lại nhà chồng mắt chị sưng húp, Mình lân la hỏi thì chị nói rằng : “Má P chửi P ngu, tiền 500K đó là của bên nhà Má P nói P ngu dại mắc chi dồn chung vào nhà chồng, chửi xối xả ” Mẹ cha ơi !
Tiền cưới còn dư lại, anh chị cũng cầm chứ có ai cầm đâu. Hazz
Anh xã mình nghe được, nói chỉ lấy 500K về trả lại cho Má chị, vì đây là tiền “bên kia”. Má chỉ nhận là việc lùm xùm trở nên im lặng. Hôm đó, ông bà nội chỉ chép miệng.
Còn nhớ đám cưới mình xong, mình chả cầm 1 cắc nào, vàng cưới hai bên cho mình gửi mẹ chồng hết, vì chưa có dự tính làm gì với số vàng trên. Còn tiền mừng, ông bà nội trang trải đám cưới, mình nghe thông báo lại hình như dư mười mấy triệu.
Hai vợ chồng mình, không hề có tuần trăng mật …
Anh chị được mọi người trong nhà ủng hộ đi tuần trăng mật ở Đà Lạt, ghé thăm cô em út ở Bảo Lộc. Số tiền còn lại, anh chị đi chơi, vàng cưới anh chị tư giữ… Không có sự can thiệp nào của gia đình,
Chi là dâu trưởng, nhưng tuổi đời nhỏ nhất trong gia đình này. Vì nhà chồng rộng và vợ chồng mình ở tại Văn phòng, chỉ về nhà ăn cơm tối cùng gia đình. Cho nên, nhà này chị ở nhà cùng Ba Mẹ chồng.
Chị trước kia là công nhân may, anh xã chi cung đi làm. Nay vì điều kiện ông bà nội có, nên bàn tính cho anh chị lấy Ki ốt mà ông bà tính cho thuê để làm nơi buôn bán.
…
Khi ba chồng có ý định cấp vốn để chị buôn bán, thì vợ chồng anh chi không muốn buôn bán vì thấy không phù hợp. Chi nói rằng, chỉ thích đi làm mà thôi.
Thế nên, mọi người chiều theo ý định của anh chi. Xung quanh nơi nhà chồng ở là 2 KCN lớn, nhưng toàn bộ công nhân phải làm ca, mà chị không thức đêm nổi. Chỉ có công ty may gần nhà Mẹ chi là làm hành chính, nhưng xa khoảng 5km.
Ông bà nội nói rằng, cứ ở nhà khi nào thích đi làm thi đi…
Thời gian đó, công việc của vợ chồng mình không thuận lợi, mình quyết định đi làm còn văn phòng của chồng tính dọn về nhờ nhà Ông bà nội làm đỡ, để giảm bớt chi phí. Hợp đồng thuê VP của mình còn 1 tháng là hết, chuẩn bị dọn về ở ké nhà nội thì có chuyện xảy ra.
Ngày làm dâu, gặp mọi người ai ai chị cũng nói, “ có gì P không biết chỉ P nha”, ai cũng nói ừ, từ từ là sẽ quen việc, mà cũng không có gì to tát đâu. Thấy chỉ nói với vẻ cầu tiến ai cũng nghĩ chỉ là người ham học hỏi.
Chị nói với mọi người là Mẹ chi nấu đám cưới, nên ai cũng nghĩ bếp núc của chị cũng không đến nỗi nào. Thế nhưng, ngoài việc biết quét nhà và rửa chén, chị chỉ biết nấu được nồi cơm điện.
Vợ chồng mình hay ăn ngoài, một hôm mình về sớm để phụ nấu cơm, thì thấy cơm đã cắm sẳn. Trong tủ đựng thức ăn là 1 tô không phải cháo, không phải canh. Mình hỏi chị “ Món gì vậy chị ? ”.
“ à, bông cải xào”, chị đáp.
“ Ủa, bông cải xào sao mà nó như bột vậy chị ?”
“ Ba má dặn xào mềm”
“ Em biết, nhưng xào mềm chăng nữa vẫn còn miếng chứ, sao lại nát như bột thế kia ”.
“ dặn mềm thì xào mềm, ai biết”, và chi bỏ đi.
Sáng mai, mình dắt chị đi chợ. Mình hỏi chị hôm qua chi mua bông cải loại nào, thì chị, chỉ loại này nè

Sau đó, về nhà. Mình hỏi bông cải này chi làm sao mà ra bột như hôm qua
Thì chị lấy con dao này nè
Sau đó, chi 1 tay cầm dao, 1 tay cầm bông cải mới mua về cứ thế mà xát, bột từ bông cải rơi xuống cái dĩa...
" Không phải làm như thế đâu chị " mình lấy con dao thái lan và tách từng miếng bông cải cho chị xem,
" Xong rồi, chị ngâm nước muối nha, và rửa lại bằng nước lạnh để ráo, sau đó, chị mới xào"
Mỗi ngày một món, hướng dẫn cho chị nấu ăn, Nhưng chị hay chế biến theo cách của chi mà mỗi khi lên bàn ăn, là không món nào nuốt trôi.Mà không ai dám chê.
Nhưng chỉ ko bao giờ chịu hỏi, trứng trán bỏ đường khét, cá nấu ngót thì cá chưa chín, luộc trứng vịt cháy đen,
Anh xã bảo, để chị nấu buổi trưa, còn buổi chiều mình đóng cửa về sớm lo cơm nước
Nhà có khách, mẹ chồng kêu bắt gà nấu cháo, cơm còn nên lấy cơm nấu thêm cho nhanh. Mẹ chồng dặn, nhớ xới cho tơi cơm hẳn bỏ vaò cháo, Tới chừng mời khách, múc vá cháo còn nguyên cục cơm nguội, Bà nội quê tím mặt,
Anh chồng là lớn nhất trong gia đình, các em đều có gia đình riêng nhưng anh thì chưa . Ba mẹ nôn nóng mong anh yên bề gia thất. Mai mối giới thiệu chi, thế là hai bên gia đình xúc tiến lễ hỏi cưới trong thời gian 01 tháng,. Bên nhà chồng, mong con yên bề , bên nhà chi mẹ chị nghĩ rằng, gia đình chồng mình các anh chị em đều đã ổn định, phần tài sản còn lại chắc chắn là chị về hưởng trọn.
Với ý nghĩ tiền tài, danh lợi, chị về nhà chồng vui vẻ không hề rớt giọt nước mắt khi rước dâu, Chị về nhà chồng ai cũng yêu quý. Lúc dự đám cưới, mẹ mình lo sợ chi em bạn dâu không thương yêu nhau, nhất là mình ngày trước không hề nằm trong danh sách đề cử làm dâu của nhà chồng vì nhiều vấn đề ràng buộc : tôn giáo, đường xa, không hợp tuổi và nhất là không môn đăng hộ đối, Trước khi chào chị ra về trong ngày chi cưới, Mẹ mình gửi gắm mình cho chị “ chị em dâu nhớ yêu thuong nhau nha con, có gì không biết thì chỉ bảo nhau”.
Ba Mẹ chồng lộ nét hân hoan trên khuôn mặt, vì cưới được dâu hiền,
Sau ngày đám cưới, một vụ lùm xùm nho nhỏ diễn ra, 2 phong bì mừng cưới của họ hàng chị mừng không bỏ vào thùng tiền mừng, mà dúi vào tay chị. Mặc áo dài cầm hoa cưới, nên chị tiện tay nhét vào túi áo vest của chồng, số tiền là 500 ngàn việt nam đồng.
Đón dâu, tiệc và tối đó bắt đầu …đếm tiền mừng… Anh chồng không nhớ vợ mình gửi 2 phong bì 500K, nên vét túi đếm hết.
Số tiền này để thanh toán các khoản đặt tiệc. Ngày hôm sau chị về nhà mẹ đẻ, quay lại nhà chồng mắt chị sưng húp, Mình lân la hỏi thì chị nói rằng : “Má P chửi P ngu, tiền 500K đó là của bên nhà Má P nói P ngu dại mắc chi dồn chung vào nhà chồng, chửi xối xả ” Mẹ cha ơi !
Tiền cưới còn dư lại, anh chị cũng cầm chứ có ai cầm đâu. Hazz
Anh xã mình nghe được, nói chỉ lấy 500K về trả lại cho Má chị, vì đây là tiền “bên kia”. Má chỉ nhận là việc lùm xùm trở nên im lặng. Hôm đó, ông bà nội chỉ chép miệng.
Còn nhớ đám cưới mình xong, mình chả cầm 1 cắc nào, vàng cưới hai bên cho mình gửi mẹ chồng hết, vì chưa có dự tính làm gì với số vàng trên. Còn tiền mừng, ông bà nội trang trải đám cưới, mình nghe thông báo lại hình như dư mười mấy triệu.
Hai vợ chồng mình, không hề có tuần trăng mật …
Anh chị được mọi người trong nhà ủng hộ đi tuần trăng mật ở Đà Lạt, ghé thăm cô em út ở Bảo Lộc. Số tiền còn lại, anh chị đi chơi, vàng cưới anh chị tư giữ… Không có sự can thiệp nào của gia đình,
Chi là dâu trưởng, nhưng tuổi đời nhỏ nhất trong gia đình này. Vì nhà chồng rộng và vợ chồng mình ở tại Văn phòng, chỉ về nhà ăn cơm tối cùng gia đình. Cho nên, nhà này chị ở nhà cùng Ba Mẹ chồng.
Chị trước kia là công nhân may, anh xã chi cung đi làm. Nay vì điều kiện ông bà nội có, nên bàn tính cho anh chị lấy Ki ốt mà ông bà tính cho thuê để làm nơi buôn bán.
…
Khi ba chồng có ý định cấp vốn để chị buôn bán, thì vợ chồng anh chi không muốn buôn bán vì thấy không phù hợp. Chi nói rằng, chỉ thích đi làm mà thôi.
Thế nên, mọi người chiều theo ý định của anh chi. Xung quanh nơi nhà chồng ở là 2 KCN lớn, nhưng toàn bộ công nhân phải làm ca, mà chị không thức đêm nổi. Chỉ có công ty may gần nhà Mẹ chi là làm hành chính, nhưng xa khoảng 5km.
Ông bà nội nói rằng, cứ ở nhà khi nào thích đi làm thi đi…
Thời gian đó, công việc của vợ chồng mình không thuận lợi, mình quyết định đi làm còn văn phòng của chồng tính dọn về nhờ nhà Ông bà nội làm đỡ, để giảm bớt chi phí. Hợp đồng thuê VP của mình còn 1 tháng là hết, chuẩn bị dọn về ở ké nhà nội thì có chuyện xảy ra.
Ngày làm dâu, gặp mọi người ai ai chị cũng nói, “ có gì P không biết chỉ P nha”, ai cũng nói ừ, từ từ là sẽ quen việc, mà cũng không có gì to tát đâu. Thấy chỉ nói với vẻ cầu tiến ai cũng nghĩ chỉ là người ham học hỏi.
Chị nói với mọi người là Mẹ chi nấu đám cưới, nên ai cũng nghĩ bếp núc của chị cũng không đến nỗi nào. Thế nhưng, ngoài việc biết quét nhà và rửa chén, chị chỉ biết nấu được nồi cơm điện.
Vợ chồng mình hay ăn ngoài, một hôm mình về sớm để phụ nấu cơm, thì thấy cơm đã cắm sẳn. Trong tủ đựng thức ăn là 1 tô không phải cháo, không phải canh. Mình hỏi chị “ Món gì vậy chị ? ”.
“ à, bông cải xào”, chị đáp.
“ Ủa, bông cải xào sao mà nó như bột vậy chị ?”
“ Ba má dặn xào mềm”
“ Em biết, nhưng xào mềm chăng nữa vẫn còn miếng chứ, sao lại nát như bột thế kia ”.
“ dặn mềm thì xào mềm, ai biết”, và chi bỏ đi.
Sáng mai, mình dắt chị đi chợ. Mình hỏi chị hôm qua chi mua bông cải loại nào, thì chị, chỉ loại này nè
Sau đó, về nhà. Mình hỏi bông cải này chi làm sao mà ra bột như hôm qua
Thì chị lấy con dao này nè
" Không phải làm như thế đâu chị " mình lấy con dao thái lan và tách từng miếng bông cải cho chị xem,
" Xong rồi, chị ngâm nước muối nha, và rửa lại bằng nước lạnh để ráo, sau đó, chị mới xào"
Mỗi ngày một món, hướng dẫn cho chị nấu ăn, Nhưng chị hay chế biến theo cách của chi mà mỗi khi lên bàn ăn, là không món nào nuốt trôi.Mà không ai dám chê.
Nhưng chỉ ko bao giờ chịu hỏi, trứng trán bỏ đường khét, cá nấu ngót thì cá chưa chín, luộc trứng vịt cháy đen,
Anh xã bảo, để chị nấu buổi trưa, còn buổi chiều mình đóng cửa về sớm lo cơm nước
Nhà có khách, mẹ chồng kêu bắt gà nấu cháo, cơm còn nên lấy cơm nấu thêm cho nhanh. Mẹ chồng dặn, nhớ xới cho tơi cơm hẳn bỏ vaò cháo, Tới chừng mời khách, múc vá cháo còn nguyên cục cơm nguội, Bà nội quê tím mặt,
Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012
Salem ngày hè
Không biết từ bao giờ mình yêu loài hoa này, có lẽ từ khi biết cắm hoa, biết mông mơ và giờ đây công việc cứ cuốn mình vào vòng quay nên chẳng còn thời gian để mà cắm hoa, chẳng còn thời gian mà mơ với mộng.
Salem không kiêu sa như hoa hồng, không sang trọng quý phái như ly ly .Nhưng giữa các loài hoa, Salem vẫn thu hút mọi ánh nhìn với vẻ khô khô, cứng cứng và mộc mạc.Cánh hoa thì cứng, nhưng không để được lâu vì lá héo trước hoa. Hoa này thích hợp để dùng làm hoa khô,
Có lẽ mình thích hoa Salem vì mình thích biểu tượng của loài hoa này , đó là biểu tượng của muôn đời và mãi mãi.
Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012
Bài thơ được yêu thích - Đôi Dép ( Trần Trung Kiên )
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Trần Trung Kiên
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Trần Trung Kiên
Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012
Valentine
Ngày lễ Va -linh tinh
Chúc mọi người yên bình
Hạnh phúc thật nhiều nhé
Với những nụ cười xinh

Bình minh sẽ ngập lối
Ước mọi người tròn đôi
Đôi tim cùng ngây ngất
Nụ hồng cháy trên môi

Trôi vào miền quên lãng
Những muộn sầu đã qua
Ngày mới dệt mộng vàng
Hạnh phúc sẽ miên man

Vang lên một khúc hát
Mừng ngày lễ tình yêu
Với hương hoa thơm ngát
Ngọt ngào Chocolate

Chúc mọi người yên bình
Hạnh phúc thật nhiều nhé
Với những nụ cười xinh
Bình minh sẽ ngập lối
Ước mọi người tròn đôi
Đôi tim cùng ngây ngất
Nụ hồng cháy trên môi
Trôi vào miền quên lãng
Những muộn sầu đã qua
Ngày mới dệt mộng vàng
Hạnh phúc sẽ miên man
Vang lên một khúc hát
Mừng ngày lễ tình yêu
Với hương hoa thơm ngát
Ngọt ngào Chocolate
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




