Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Chi dâu lên Công An

Tính chưa viết tiếp chuyện bà chị bạn dâu, nhưng mới tức thì Ông  Nội xuống kể chuyện sáng nay đối chất với chi ở Công An.

Mời lần này là lần thứ 3, sau khi bà chị dâu quơ tiền vàng, 2 con dao Thái, 1 chai rượu nho, 1 chai mật ong, 1 hộp nghệ, kim chỉ và 2 gói trà Olong trên bàn thờ cộng với một số đồ đạc của Cu Bin và chỉ. Xe Bagac đến chở đồ hồi nào mà bà Nội lui hui trong Bếp không hay,

Sáng nay,  chỉ  viết tự khai đòi tiền công 3 năm làm dâu mỗi tháng 2.5tr, tiền đền bù tuổi thanh xuân để trừ vào tiền, vàng đã lấy .

Thật sự mà nói, vì  Má chỉ xúi chị lấy vàng . Cho nên ở nhà Nội ghét mới thưa Công An,
Cu Bin và Mẹ

,,, Chuyện dài nhiều tập
...

Người thấy thiệt hại nhiều nhất trong việc này là Má ruột của chỉ, Bà hy vọng vì con bà trẻ hơn con rể 1 khúc ( rể sinh 1968- con gái là 1982 ). Chắc chắn là con bà sẽ được chìu hết cỡ . Nhưng thời gian gặp mặt và đến cưới có1 tháng thì làm sao kịp có cảm tình mà yêu thương.
3 ngọn nến lung linh

Nhà ông Nội có 2 con trai, một ổng thì hoạt bát, một ông thì im lặng ai hỏi gì thì nói là ông anh chồng. Ngày đám hỏi, ông Nội kêu đi thì anh đi, rồi anh cưới vợ giống như làm bổn phận cho xong, hổng biết trong 03 năm đó anh chị có tình cảm gì hơn không nữa. Nhưng lúc nào gương mặt của chi không bao giờ có nụ cười.

Mình biết chị áp lực từ Má của chỉ, vì trách cho lắm thì Má chị là người đáng trách. Trước khi lây chồng, chị làm công nhân và có yêu 1 người làm cùng xưởng, anh chàng này ở Long Khánh và qua đây làm thuê phòng trọ ở. Bà hắt hủi và không chịu cho anh này đi đến hôn nhân với con gái mình, vì chê anh này cơ bần.

Sẳn dịp có người mai mối, bà vội vàng đồng ý mong được lợi từ con mình, hổng biết người mai mối nói thế nào, nhưng bà đinh ninh con mình trúng vào chổ giàu sang phú quý, khỏi cần làm đã có ăn.

Thật sự, nhà ông Nội chưa bao giờ lên tiếng nói nhà mình giàu, vì ông từ cơ bần mà lên, Từ Miền trung - Quảng Ngãi xa xôi vào đâu lập nghiệp. Đến bây giờ ông bà vẫn có nếp sống của người dân quê.


Nhưng khi đám cưới xong vài ngày, em gái chị ra gặp chị mượn tiền. Mới đầu chị ngại chưa muốn đưa, nhưng em gái chỉ mắng " bà lấy chồng giàu tui mượn có mấy triệu mà bà nói không có hả ". Thế là, chị phải cho em gái mượn tiền. Sau đó, chị nói với mình nếu anh B có hỏi, "Thím nói là Thím có mượn tiền của P nha". Mình đồng ý.


Chi bạn dâu ...

Cái gì từ trái tim sẽ đến trái tim” quả không sai. Từ ngày đầu tiên chị về nhà ai cũng quan tâm, yêu thương chị thật lòng. Thế nhưng, chi không hề biết quan tâm đến một ai. Nhà có bé Vân là cháu ngoại ở gần Ông bà Nội. Nhưng thấy, chồng mình thương bé Vân, nên bé  Vân là gai trong mắt chi hằng ngày.

Từ đó, chính chị lại thấy ngột ngạt trong sự ích kỷ của mình, và nãy sinh nhiều chuyện sau này…

    Khi chi sinh cu Bin, Ông bà mình hay nói “ Con so nhà Mạ, con rạ nhà chồng “ . Nhưng  chi nói với mẹ chồng là cho con ở lại sinh ở đây, vì má con nóng tính hay chửi nên con nằm con cũng sợ. Thế nên Ông bà nội nói với Má chỉ là tôi xin được nuôi con dâu.

    Chi sinh mổ, ngày về nhà mình là người đi đón Mẹ con chi về. Nhà nội ít người, chỉ có ông bà nội và 2 vợ chồng chỉ, cô em chồng ở gần nhà chạy qua chạy lại lo cơm nước. Thuê 1 bà nuôi lo tắm táp cho bé, hơ… làm giúp cho chỉ.

    Bà nội dự tính thuê người làm 1-2 tháng, sau đó bà sẽ giúp. Thế nhưng, hết 1 tháng là chị không đồng ý thuê người làm vì chê người làm. Chỉ nói tự chỉ làm tốt hơn.

    Sinh chưa được 1 tháng, thế là chị tắm nhưng tắm nước lạnh. Mẹ chồng la “ Mày có tắm thì tắm nước nóng, chứ sau này là bịnh đó” Thế nhưng, đáp lại sự quan tâm, chị nói “ Ai cũng phải chết, có gì đâu mà lo”

    Thằng bé lớn lên, mỗi ngày lại giống anh xã mình y chang, ai vô thăm không ai nói rằng con của anh chị cả vì nó hổng có giống anh chi xíu nào. Anh xã mình xem Cu Bin  là 1 phần cuộc sống của anh.

    Gần 4 tháng, bé tiêu chảy nặng. Mình về thấy bé bịnh, hỏi có đi BS chưa ? Thế là chị trả lời, lên tiệm thuốc tây mua, kể bịnh của bé cho người ta biết, người ta bán về uống 2 liều rồi. Lạy chúa, con nít sơ sinh mà gan dữ vậy trời, cho ún thuốc kiểu này chắc chết.

    2 ngày sau khi uống thuốc bé vẫn không hề thuyên giảm, thế là mình đề xuất đi Nhi Đồng. Mình đề xuất thì mình phải đưa đi. 3g sang mình và chi đem bé lên xe để đi đến Nhi Đồng. Bs khám cho 4 ngày thuốc và dặn tái khám.

    Ông bà nội xuống nhà mình nói “ Cu Bin vẫn chưa bớt con à”

    Minh chạy về nhà xem bé ra sao, thấy chỉ ăn uống hồn nhiên ghê lắm. Con tiêu chảy mà chỉ cầm trái dưa leo cắn rôm rốp . Mình can, chị làm ơn đừng ăn sống sít, để đường ruột của bé ổn rồi hãy  ăn.

    Lại ôm bé tiếp đi Nhi Đồng tái khám, 3h sáng mình lại cùng chỉ ôm bé lên xe…

...
Lần này vì nghe nói Bé không bớt khi uống thuốc đã cho, BS cho xét nghiệm, lấy máu. Mình bế Cu Bin lấy máu thấy nó khóc mà khóc theo. Chỉ không dám bế vào phòng, mình bắt chỉ vậy ở ngoài coi 2 giỏ có tiền. Vậy mà...

Khi bế Cu Bin ra ngoài, hỏi chỉ giỏ đâu, chỉ nói gửi bà ngồi bên canh. Chúa ơi, tới vẫn còn nguyên 2 cái giỏ vì gặp người tốt !

Khám về, BS cho tiếp 4 ngày thuốc nữa, bé vẫn nặng hơn , Ói và tiêu chảy nặng hơn.

Hôm đó nhà có giỗ, mình về nhìn bé thương lắm, mới hỏi chỉ " Thuốc Bs cho còn không chị ? "

Chỉ trả lời làm mọi người trong nhà đứng hình luôn !

" Còn nguyên hà ".

Mẹ ơi !!!!!!!
    
 Hỏi vì sao không cho bé uống, chỉ hồn nhiên trả lời " con nít uống nhiều thuốc không tốt "

Bịnh thì phải uống chớ trời, đi Bệnh viện làm gì !

Hazz...
Quý tử của ông bà nội

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Chi bạn dâu ( tiếp )

Mấy tháng đầu chi về nhà không có cãi to tiếng, nhưng ai góp ý chị làm thinh nhưng quay lưng đi thì lầm bầm .
Thời hạn hợp đồng thuê Văn phòng của mình cũng đã hết, chuẩn bị dọn đồ về nhà nội thì xảy ra chuyện. Chị và Mẹ chồng có chuyện hiểu lầm. Mẹ chồng, con dâu ngồi nhổ tóc sâu mới tỉ tê nói chuyện. Bà nói rằng, ông anh ngày xưa cũng nhiều mối, có người là cô giáo, có người này… người này mà ko ai kết thúc ‘ đẹp’. Riêng chị thì được, nghĩ cũng hay.
    Chi nghe bà kể, nghĩ rằng bà khen “ người cũ” của anh có học thức và chê mình. Thế nên , chị kể với mình, mình nhiều chuyện kể lại anh xã. Ý mình nói rằng , nhờ anh xã nói với Mẹ là chị này hay tự ái, đừng nói chuyện cũ, chuyện xưa mà gây hiều lầm.
    Anh xã “ la “ bà nội, thế là ông nội cự anh xã. Hai bố con cự nhau, lộn tùng phèo. Sau đó, tình hình căng thẳng quá, nên mình xin ở riêng và tìm chổ thuê làm văn phòng và ở .
    Nói chung là “ bênh” chỉ, mà vợ chồng, bố mẹ giận nhau.
    Thời gian qua đi, ông bà nội và hai vợ chồng mình hoà bình, Vì bố mẹ không thể bỏ con cái, và anh xã mình cũng biết lỗi vì tính nóng nảy.
    …
    Chi có thai, nhà ông nội hiếm cháu nên vui lắm mà chị lại đểnh đoảng, không biết giữ thai thế nào. Đi thì như chạy, với tay lên cao, dành làm việc này việc kia chứng tỏ mình khoẻ. Thế là 8 tuần thì chị hết nghén và sảy thai.
    Mình nói với ba mẹ chồng, đưa lên SG làm cho an toàn. Anh chồng bực ko chịu đi và bảo mình đưa chỉ đi. Gọi điện cho BS quen, hẹn mai sẽ có mặt tại SG, Trước khi lên xe mình buộc anh chồng phải có mặt đi cùng vợ.
    Ở nhà chị chị cũng buồn, 2 tháng sau chi đi làm, Cho đến ngày chi mang thai Cu Bin
    Có thai, chị nói thèm sầu riêng, có sầu riêng. Chị nói thèm ghẹ , có ghẹ. Chi trở dạ sinh, ông bà nội bảo “ con Khanh nhanh nhẹn, đưa chị đi sinh”. Thế là, 2 h sáng mình với chị đến Bệnh viên, lo mọi thứ cho chị. Đón chi về nhà, mua đồ cho Cu Bin, Chị nhận tất cả những đồ đạc mình mua cho bé và nói rằng “ Phương tưởng thím ghanh ty với Phương vì Phương sinh được, không ngờ thím cũng tốt ghê ha “
    Nghe chỉ nói dứt lời, mình muốn đứng hình luôn.
    Tư khi có Cu Bin, chỉ biết Cu Bin là cháu nội duy nhất ở thời điểm này bắt đầu chỉ làm “ tàng”



Chị Bạn dâu

Ngày cưới chi, mình âm thầm lau nước mắt vì chị được Ba mẹ chồng đón rước long trọng, con đường về nhà chồng của chị là con đường rộng thênh thang : Cùng đồng hương với ba mẹ chồng, cùng tôn giáo, gần nhà và nhất là chị được ba mẹ chồng chọn làm dâu.

Anh chồng là lớn nhất trong gia đình,  các em đều có gia đình riêng nhưng anh  thì chưa . Ba mẹ nôn nóng mong anh yên bề gia thất. Mai mối giới thiệu chi, thế là hai bên gia đình xúc tiến lễ hỏi cưới trong thời gian 01 tháng,. Bên nhà chồng, mong con yên bề , bên nhà chi mẹ chị nghĩ rằng, gia đình chồng mình các anh chị em đều đã ổn định, phần tài sản còn lại chắc chắn là chị về hưởng trọn.

Với ý nghĩ tiền tài, danh lợi, chị về nhà chồng vui vẻ không hề rớt giọt nước mắt khi rước dâu, Chị về nhà chồng ai cũng yêu quý. Lúc dự đám cưới, mẹ mình lo sợ chi  em bạn dâu không thương yêu nhau, nhất là mình ngày trước không hề nằm trong danh sách đề cử làm dâu của nhà chồng  vì nhiều vấn đề ràng buộc : tôn giáo, đường xa, không hợp tuổi và nhất là không môn đăng hộ đối, Trước khi chào chị ra về trong ngày chi cưới, Mẹ mình gửi gắm mình cho chị “ chị em dâu nhớ yêu thuong nhau nha con, có gì không biết thì chỉ bảo nhau”.

Ba Mẹ chồng lộ nét hân hoan trên khuôn mặt, vì cưới được dâu hiền,
Lục tìm hình đám cưới, còn sót lại tấm hình mẹ chồng tươi cười chuẩn bị đón chi dâu

Sau ngày đám cưới, một vụ lùm xùm nho nhỏ diễn ra, 2 phong bì mừng cưới của họ hàng chị mừng không bỏ vào thùng tiền mừng, mà dúi vào tay chị. Mặc áo dài   cầm hoa cưới, nên chị tiện tay nhét vào túi áo vest của chồng, số tiền là 500 ngàn việt nam đồng.
Đón dâu, tiệc  và tối đó bắt đầu …đếm tiền mừng… Anh chồng không nhớ vợ mình gửi 2 phong bì 500K, nên vét túi đếm hết.
Số tiền này để thanh toán các khoản đặt tiệc. Ngày hôm sau chị về nhà mẹ đẻ, quay lại nhà chồng mắt chị sưng húp, Mình lân la hỏi thì chị nói rằng : “Má P chửi P ngu, tiền 500K đó là của bên nhà  Má P nói  P ngu dại mắc chi dồn chung vào nhà chồng, chửi xối xả ” Mẹ cha ơi  !
Tiền cưới còn dư lại, anh chị cũng cầm chứ có ai cầm đâu. Hazz
Anh xã mình nghe được, nói chỉ lấy  500K về trả lại cho Má chị, vì đây là tiền “bên kia”. Má chỉ nhận là việc lùm xùm trở nên im lặng. Hôm đó, ông bà nội chỉ chép miệng.
Còn nhớ đám cưới mình xong, mình chả cầm 1 cắc nào, vàng cưới hai bên cho mình gửi mẹ chồng hết, vì chưa có dự tính làm gì với số vàng trên. Còn tiền mừng, ông bà nội trang trải đám cưới, mình nghe thông báo lại hình như dư mười mấy triệu.
Hai vợ chồng mình, không hề có tuần trăng mật …
Anh chị được mọi người trong nhà ủng hộ đi tuần trăng mật ở Đà Lạt, ghé thăm cô em út ở Bảo Lộc. Số tiền còn lại, anh chị đi chơi, vàng cưới anh chị tư giữ… Không có sự can thiệp nào của gia đình,
Chi là dâu trưởng, nhưng tuổi đời nhỏ nhất trong gia đình này. Vì nhà chồng rộng và vợ chồng mình ở tại Văn phòng, chỉ về nhà ăn cơm tối cùng gia đình. Cho nên, nhà này chị ở nhà cùng Ba Mẹ chồng.

    Chị trước kia là công nhân may, anh xã chi cung đi làm. Nay vì điều kiện ông bà nội có, nên bàn tính cho anh chị lấy Ki ốt mà ông bà tính cho thuê để làm nơi buôn bán.

Khi ba chồng có ý định cấp vốn để chị buôn bán, thì vợ chồng anh chi không muốn buôn bán vì thấy không phù hợp. Chi nói rằng, chỉ thích đi làm mà thôi.
Thế nên, mọi người chiều theo ý định của anh chi. Xung quanh nơi nhà chồng ở là 2 KCN lớn, nhưng toàn bộ công nhân phải làm ca, mà chị không thức đêm nổi. Chỉ có công ty may gần nhà Mẹ chi là làm hành chính, nhưng xa khoảng 5km.
Ông bà nội nói rằng, cứ ở nhà khi nào thích đi làm thi đi…

Thời gian đó, công việc của vợ chồng mình không thuận lợi, mình quyết định đi làm còn văn phòng của chồng tính dọn về nhờ nhà Ông bà nội làm đỡ, để giảm bớt chi phí. Hợp đồng thuê VP của mình còn 1 tháng là hết, chuẩn bị dọn về ở ké nhà nội thì có chuyện xảy ra.

Ngày làm dâu,  gặp mọi người ai ai chị cũng nói, “ có gì P không biết chỉ P nha”, ai cũng nói ừ, từ từ là sẽ quen việc, mà cũng không có gì to tát đâu. Thấy chỉ nói với vẻ cầu tiến ai cũng nghĩ chỉ là người ham học hỏi.

Chị nói với mọi người là Mẹ chi nấu đám cưới, nên ai cũng nghĩ bếp núc của chị cũng không đến nỗi nào. Thế nhưng, ngoài việc biết quét nhà và rửa chén, chị chỉ biết nấu được nồi cơm điện.

Vợ chồng mình hay ăn ngoài, một hôm mình về sớm để phụ nấu cơm, thì thấy cơm đã cắm sẳn. Trong tủ đựng thức ăn là 1 tô không phải cháo, không phải canh. Mình hỏi chị “ Món gì vậy chị ? ”.
“ à, bông cải xào”, chị đáp.
“ Ủa, bông cải xào sao mà nó như bột vậy chị ?”
“ Ba má dặn xào mềm”
“ Em biết, nhưng xào mềm chăng nữa vẫn còn miếng chứ, sao lại nát như bột thế kia ”.
“ dặn mềm thì xào mềm, ai biết”, và chi bỏ đi.

Sáng mai, mình dắt chị đi chợ. Mình hỏi chị hôm qua chi mua bông cải loại nào, thì chị, chỉ loại này nè


Sau đó, về nhà. Mình hỏi bông cải này chi làm sao mà ra bột như hôm qua
Thì chị lấy con dao này nè
Sau đó, chi 1 tay cầm dao, 1 tay cầm bông cải mới mua về cứ thế mà xát, bột từ bông cải rơi xuống cái dĩa...

" Không phải làm như thế đâu chị " mình lấy con dao thái lan và tách từng miếng bông cải cho chị xem,
" Xong rồi, chị ngâm nước muối nha, và rửa lại bằng nước lạnh để ráo, sau đó, chị mới xào"

Mỗi ngày một món, hướng dẫn cho chị nấu ăn, Nhưng chị hay chế biến theo cách của chi mà mỗi khi lên bàn ăn, là không món nào nuốt trôi.Mà không ai dám chê.

Nhưng chỉ ko bao giờ chịu hỏi, trứng trán bỏ đường khét, cá nấu ngót thì cá chưa chín, luộc trứng vịt cháy đen,

Anh xã bảo, để chị nấu buổi trưa, còn buổi chiều mình đóng cửa về sớm lo cơm nước

Nhà có khách, mẹ chồng kêu bắt gà nấu cháo, cơm còn nên lấy cơm nấu thêm cho nhanh. Mẹ chồng dặn, nhớ xới cho tơi cơm hẳn bỏ vaò cháo, Tới chừng mời khách, múc vá cháo còn nguyên cục cơm nguội, Bà nội quê tím mặt,