Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Bức rứt

Chắc phải viết cái gì đó để giải tỏa rồi mới làm việc khác. Chưa phát ra được người nó bức rứt.
Có lẽ, bắt đầu từ đây mình sẽ bàng quang với mọi việc của nhà chồng. Mấy năm qua làm con dâu ngoan đã quá mệt mỏi.

Cũng may, là anh xã là người hiểu chuyện và không bênh mẹ mình như một số người chồng mình đã từng gặp. Cho nên, mâu thuẫn chưa thực sự bùng nổ.

Người xưa thường trách con dâu trẻ người non da, ăn nói không suy nghĩ. Chứ chưa nghe nói mẹ chồng nói không uốn lưỡi. Dù sao, người lớn đã trải qua giai đoạn trẻ, đã đi qua khúc làm dâu nhưng sao về già làm mẹ chồng lại quái  đến thế.

Dặn lòng không nghĩ đến những câu nói, những việc bà đã dành cho mình, nhưng mình vẫn thấy ức.

Chồng nói rằng, vì anh nên bỏ qua. Mà mình cũng vì chồng mình nhiều lần lắm rồi.

Hứa với lòng, không bao giờ quan tâm đến mẹ chồng kể từ hôm nay.
" Thương chồng phải lạy mụ gia
Ngẫm tôi với mụ chẳng bà con chi"

Sáng nay, mới nói với chồng đừng ép em về nhà nội, khi nào em vui thì em mới về. Lúc này mà về, nói qua nói lại mẹ chối thì lại cháy nhà.

Mình cố gắng sẽ không làm gì nữa, hứa, hứa... chứ nếu mà làm như xưa mà lâu lâu nghe bà phán chắc mình hư não mất.

Ai dza :(