Chiều nay đi trong cơn mưa đổ vội.Mưa đến nhanh, đi giữa màn mưa dày đặc.Mặt rát vì mưa tạt vào, mắt cay xoè vì nước mưa tuôn ào ạt. Phía trước, không thể nhìn thấy mọi vật vì cơn mưa quá lớn.
Dự tính quay về,nhưng không còn thời gian. Quyết tâm đi tiếp. Mưa càng lúc càng lớn, mặt đường bỗng chốc hoá thành sông. Xe đi trên đường nhưng mình cứ ngỡ xe đang bơi trong nước. Trên đầu sấm chớp đì đùng. Đường đang thi công, trời không mưa còn biết chỗ né.Mưa trút nước, không còn nhìn thấy mặt đường ra sao, cứ thế mà “phang”, lỡ xui mà trúng cái” ổ voi” thì không biết thế nào.
Vừa đi, vừa lẩm nhẩm đọc kinh kính mừng, cầu xin Đức Mẹ cho con đi bình an. Trên đường, gặp một chị vì mưa lớn nên đi tắt, đi ngược đường nên bị kẹt giữa đống đá 4x6 của đơn vị thi công trên quốc lộ. Thấy chị khó khăn để vượt qua đống đá đó. Nhìn mọi người chạy trong cơn mưa để cầu cứu, nhưng mưa to ai cũng lo chạy” thoát thân”. Tính đến giúp mà có đến cũng không biết cách nào mang chiếc xe Attila của chị ra , đành hát bản “ tình lơ”. Nhìn chị trong hoàn cảnh này, mình không giúp được thấy cũng áy náy làm sao. Không biết chị ấy khi nào mới “ thoát nạn”.
Tới cơ quan thuế, suy tính cách nào mà lấy hồ sơ trong cốp xe cho khỏi ướt. Đành nghiêng người hứng mưa để mang được tập hồ sơ đến phòng một cửa.Cởi bộ áo mưa, người ướt “tè le”. Hic. Kỳ này “ bịnh” thiệt rồi.
Xong mọi việc, ngồi nhìn mưa chứ không thể ra lấy xe . Toàn thân ướt, áo mưa cũng chẳng khô. Quyết định nhanh chóng, mua một bộ áo mưa mới để mặc chứ không thể mặc áo mưa ướt về gần 30 cây số.
Đi trong cơn mưa, nhớ lại thời mới vào cấp ba. Thèm cảm giác mặc áo dài, che dù đi dưới trời mưa lất phất bay như trong phim. Hên, năm đó thi chuyển cấp được điểm cao, cộng với bạn của Ba là thầy giám thị của trường Nguyễn Trãi ( Thời đó, chưa có trường chuyên, trường học sinh giỏi, trường này là trường điểm của tỉnh ).Nên mình hiển nhiên trở thành "học trò ở tỉnh " :) .Nguyên khối 9 của trường cấp 2 năm đó vào trường này chỉ có 4 “cọng”, 2 “ cọng” con trai học lớp D ( bán công bây giờ), 2 “ cọng “ con gái là Huyền Trang, cô bạn này hiện định cư ở Mỹ và mình.Huyền Trang học A3 & mình học A1
Được vào thị xã ,xa nhà nên Ba Mẹ gửi vào nhà cậu mợ để học, vì trong nhà này có cháu của mợ cũng bằng tuổi và cùng học một khối, cô bạn này giỏi được học vào lớp chọn của trường. Hiện nay, cô ấy là giáo viên dạy anh văn của một trường phổ thông của Phan Rang.
Thời gian này, có thể gọi là thời khắc huy hoàng của đời mình, ở quê đựơc vào học ở trường điểm, gia đình đang hồi hưng thịnh. Cuộc sống lúc này trong mắt tuổi 16 đầy một màu hồng.
Nhà cậu ở gần trường, đi bộ qua 1 con phố là đến lớp. Mặc áo dài, đi bộ nên không mặc áo mưa, chỉ sử dụng dù để che. Mơ ước thành hiện thực. Thời gian đó, yêu những cơn mưa đến lạ kỳ.
Trường xưa...
Màu hồng tràn trong mắt một cô bé tuổi 16 sớm qua nhanh vì gia cảnh… Bỏ lại, những ước mơ, những lãng mạn đầu đời…Cùng gia đình lo lắng cho cuộc sống … Màu xám thay cho màu hồng. Trang sách đầy ước mơ, vương hạt mưa nay thấm đầy nước mắt của mình và ướt đẫm giọt mồ hôi của Mẹ…
Thời gian trôi ..
Đi trong cơn mưa chiều, nhớ bâng quơ, lãng đãng…
Bài viết này làm mền nhớ lúc xưa!! được tắm mưa cùng bạn bè và hát bài "Cuộc Đời Vẫn Đẹp Sao "
Trả lờiXóatrời...entry lãng đãng...từ thực tại đến xa xưa ....nhớ mùa mưa...nhớ từa lưa :)
Trả lờiXóaái chà... cô bé ngày xưa học giỏi nha!
Trả lờiXóaĐi trong mưa luôn gợi ng ta nhớ nhiều kỹ niệm chị nhỉ
Trả lờiXóa" Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao" hả chị :).Thời gian qua rồi không níu lại được, chỉ thoáng nhớ khi nhắc đến , ký ức xưa lại trở về chị ha.
Trả lờiXóaHồi nhỏ thì học giỏi, nhưng lúc này " ngu lâu khó đào tạo" lắm em. Hiện nay trong lớp có 3 người mà chị "tòn" là đứng ba ko à :)
Trả lờiXóaHihi, lẩu thập cẩm mừ :)
Trả lờiXóaCó những kỷ niệm bất chợt nhớ đến em à :)
Trả lờiXóaỪ đúng rồi, đi trong mưa thì bao ký ức chợt ùa về :)
Trả lờiXóa:) sao mà tự ti thế
Trả lờiXóatự tin len nào!
Chị sẽ cố géng :), thks em nhiều nha !
Trả lờiXóaMưa chiều réo rắt
Trả lờiXóaPhan Rang lang thang
Đi dô sở thuế
Mà còn mộng mơ
:D
háhá
Trả lờiXóa2 viết cái nì thấy cảm động ghê, nhớ hùi xưa wa
Trả lờiXóaNhớ rùi có khóc ko ? :D
Trả lờiXóaLoãng moạn gứm!
Trả lờiXóaLoãng moạn gứm!
Trả lờiXóaMưa như thác đổ:-) Bài viết mang lại nhiều cảm xúc.
Trả lờiXóaHihi
Trả lờiXóaDa, cám ơn chị đã chia sẽ với em !
Trả lờiXóa