Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Trần Trung Kiên
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Trần Trung Kiên
Trả lờiXóaBài thơ được minh họa dễ thương quá ....Sao lại không là giày nhỉ ? :)
Trả lờiXóaTheo em nghĩ, đôi dép gần gũi trong cuộc sống hơn giày chị ha. Hay ngày xưa, giày không đươc mang nhiều như bây giờ ?
Trả lờiXóaCũng có thể khi yêu người ta thấy thi vị hơn " Những vật tầm thường cũng hóa thành thơ"
Chắc thế ... có tình yêu thì vật gì cũng thi vị K nhỉ :))
Trả lờiXóaNếu hôm nào có hứng thơ làm thơ tình cho "đôi guốc mộc' thì tuyệt hén
Chi làm đi chị, em phụ họa theo sau :-)
Trả lờiXóahà hà ...
Trả lờiXóaCười là đồng ý gòi nha chi :-)
Trả lờiXóaThiệt dễ thương
Trả lờiXóaHay lắm. Rất mộc mạc nhưng cũng rất tình.
Trả lờiXóaNgày KN gì đây hở ???
Đơn sơ, mộc mạc nhưng dễ thuong chi hén :-)
Trả lờiXóaEm làm theo yêu cầu của một người thân của em :-)
Trả lờiXóaHồi xưa em cũng có đọc bài thơ này nè chị, thích lắm lun, từ đôi dép mà chiêm nghiệm ra nhiều điều đúng lúm. :D
Trả lờiXóaCho em nhỏ xin bớt đôi dép zìa mang nha chị. hihi
Trả lờiXóaNăm lớp 10 nghe cô giáo đọc, thích từ đó tới giờ lun á em !
Trả lờiXóaỪ, lấy đi cưng, dép tự chọn :-)
Trả lờiXóaCàng đọc càng thấm chị ơi
Trả lờiXóaHay quá em ha !
Trả lờiXóaPhái hình minh họa thoai, :D
Trả lờiXóaBài này chép lâu òi, mà giờ thích... giày hơn, he he he
Trả lờiXóaLâu òi mới có thời gian ghé nhà em nà .. só rì ... bài ni gợi cho Nị một kỉ niệm dể thương và buồn cười :D
Trả lờiXóaThix đôi dép màu vàng kia quá…mà hình như chị cũng thix màu vàng…hoặc cái gì vàng vàng…:D
Trả lờiXóaNhưng dép cũng cần ớ bà :-)
Trả lờiXóaDa em cũng lu xu bu chưa ghé nhà ai, tối nay em tự thưởng sẽ đi 1 vòng :-)
Trả lờiXóaEm thích màu nâu, đen mà phong thủy thì kiu hợp màu đỏ :P
Trả lờiXóaCòn tên chị lót chữ kim…thix màu vàng cũng phong thủy nữa nè…đùa chứ dzòm đi dzòm lại hình như màu nào cũng thix hết em ơi…:-)
Trả lờiXóaTui thích bài thơ này lắm
Trả lờiXóaThanks bạn
Trả lờiXóahì, hồi đó ku tí ta chộp 1 mớ hình theo chủ đề bài thơ lun. bi giờ trong nhà cũng chưng 1 chiếc dép thiệt là trang trọng
Trả lờiXóa