Mấy tháng đầu chi về nhà không có cãi to tiếng, nhưng ai góp ý chị làm thinh nhưng quay lưng đi thì lầm bầm .
Thời hạn hợp đồng thuê Văn phòng của mình cũng đã hết, chuẩn bị dọn đồ về nhà nội thì xảy ra chuyện. Chị và Mẹ chồng có chuyện hiểu lầm. Mẹ chồng, con dâu ngồi nhổ tóc sâu mới tỉ tê nói chuyện. Bà nói rằng, ông anh ngày xưa cũng nhiều mối, có người là cô giáo, có người này… người này mà ko ai kết thúc ‘ đẹp’. Riêng chị thì được, nghĩ cũng hay.
Chi nghe bà kể, nghĩ rằng bà khen “ người cũ” của anh có học thức và chê mình. Thế nên , chị kể với mình, mình nhiều chuyện kể lại anh xã. Ý mình nói rằng , nhờ anh xã nói với Mẹ là chị này hay tự ái, đừng nói chuyện cũ, chuyện xưa mà gây hiều lầm.
Anh xã “ la “ bà nội, thế là ông nội cự anh xã. Hai bố con cự nhau, lộn tùng phèo. Sau đó, tình hình căng thẳng quá, nên mình xin ở riêng và tìm chổ thuê làm văn phòng và ở .
Nói chung là “ bênh” chỉ, mà vợ chồng, bố mẹ giận nhau.
Thời gian qua đi, ông bà nội và hai vợ chồng mình hoà bình, Vì bố mẹ không thể bỏ con cái, và anh xã mình cũng biết lỗi vì tính nóng nảy.
…
Chi có thai, nhà ông nội hiếm cháu nên vui lắm mà chị lại đểnh đoảng, không biết giữ thai thế nào. Đi thì như chạy, với tay lên cao, dành làm việc này việc kia chứng tỏ mình khoẻ. Thế là 8 tuần thì chị hết nghén và sảy thai.
Mình nói với ba mẹ chồng, đưa lên SG làm cho an toàn. Anh chồng bực ko chịu đi và bảo mình đưa chỉ đi. Gọi điện cho BS quen, hẹn mai sẽ có mặt tại SG, Trước khi lên xe mình buộc anh chồng phải có mặt đi cùng vợ.
Ở nhà chị chị cũng buồn, 2 tháng sau chi đi làm, Cho đến ngày chi mang thai Cu Bin
Có thai, chị nói thèm sầu riêng, có sầu riêng. Chị nói thèm ghẹ , có ghẹ. Chi trở dạ sinh, ông bà nội bảo “ con Khanh nhanh nhẹn, đưa chị đi sinh”. Thế là, 2 h sáng mình với chị đến Bệnh viên, lo mọi thứ cho chị. Đón chi về nhà, mua đồ cho Cu Bin, Chị nhận tất cả những đồ đạc mình mua cho bé và nói rằng “ Phương tưởng thím ghanh ty với Phương vì Phương sinh được, không ngờ thím cũng tốt ghê ha “
Nghe chỉ nói dứt lời, mình muốn đứng hình luôn.
Tư khi có Cu Bin, chỉ biết Cu Bin là cháu nội duy nhất ở thời điểm này bắt đầu chỉ làm “ tàng”
đặt gạch, quỡn vô coi tiếp :)
Trả lờiXóaNót dép chờ
Trả lờiXóaChuyện vụng về…chiện nhỏ ( vì chị I vậy :P)…nhưng chị thix người lễ phép hơn…:-)
Trả lờiXóaTui là sợ mí anh thiếu lập trường lắm, phụ nữ cũng zậy... dễ gây nhiều hệ lụy cho mọi người khi quyết định chuyện gì á. :(
Trả lờiXóahù hù :-)
Trả lờiXóaChị đợi i :-)
Trả lờiXóaVụng về như chị này là ko có ai qua đâu chi, con 13 tháng viêm họng sốt 5 ngày chán ăn cháo, chị biết " bả" cho ăn gì hôn ? Cho ăn Bánh chưng mà tự hào mình làm 1 kỳ tích á :-)
Trả lờiXóaĂn xong, bé đi Nhi Đồng gấp lun :-(
Hệ luỵ triền miên, giờ bả đi khỏi nhà gòi nhưng hậu quả con để lợi :D
Trả lờiXóaHả????
Trả lờiXóaMới tinh nha cưng, thứ 7 vừa gòi -P
Trả lờiXóaèo èo...... cho iem hóng tý với ná
Trả lờiXóa:D
Trả lờiXóaNhức đầu... ca này khó chữa òi, :-P
Trả lờiXóaHá há :D
Trả lờiXóaTiếp đêeeeeeeeeeeeeeeeeeee :P
Trả lờiXóaHóng hớt thí ớn chưaaaaaaaaaaaaaaaaa
Trả lờiXóaChờ chút i, chiều nay dzìa nhà nội hóng hớt cái, Rồi kể tiếp hén :-))
Trả lờiXóaChuyện muôn thuở và chắc dài tập đây hihi
Trả lờiXóaCũng dài 3 năm và 5 ngày mà :-)
Trả lờiXóaHaiza... chờ típ theo... :D
Trả lờiXóaCái vụ sảy thai ... hix ... thiệt tình
Trả lờiXóaTrời ơi, hong biết chị này đoảng hay là nhẫn tâm nữa nè Rang :(
Trả lờiXóaRáng chờ i :-)
Trả lờiXóaChị này có 1 biệt tài, luôn chứng tỏ mình trong mọi quàn cảnh !
Trả lờiXóaKO phải nhẫn tâm đâu em, khờ lắm nghĩ sao nói vậy à. Ko có khéo thôi !
Trả lờiXóaTíp iii....
Trả lờiXóaviêm họng mà ăn bánh chưng thì sưng líp cổ họng!
Trả lờiXóaTHiệt cái tình :(
Trả lờiXóaBả đi lun gòi ;(
Trả lờiXóa