Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

Hương Hoa sữa (1)

 

“ ...Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó,

những bạn bè chung những con đường nhỏ

Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm,

Có lẽ nào ..."

Chiều nay, vô tình chạy qua con đường, tự dưng nghe thoang thoảng mùi hương quen thuộc. Hít một hơi thật dài, nhưng nghĩ mình đang mộng mị, vì cái mùi này thật thân quen, thật gần gũi nhưng gần 5 năm nay mình không còn thường được ngửi thường xuyên. Trên đường về, cố gắng chạy xe thật chậm, nhìn lên… một cây Hoa sữa nở hoa trắng, toả rực mùi thơm.

Mình có một “cái tật” đáng ghét là hay nhớ về quá khứ, mỗi khi vô tình thấy, nghe hoặc chạm đến một điều gì mà mình đã trãi qua. Là ký ức “ tua lại” đầy đủ, kỷ niệm cũ lại ùa về…

Ngày trước, mỗi khi nghe những ca khúc về Hà Nội, đều có thấp thoáng Hoa Sữa. Mà thời xa ấy mình rất thích hoa, thời đó lãng mạn quá chừng, nhưng không hiểu cái Hoa Sữa nó ra sao. Dò hỏi mọi người, chỉ được trả lời rằng “ Loại hoa này chỉ có ở HN”. Uớc mơ lớn nhất khi nào làm ra tiền sẽ đi Hà Nội một lần cho biết…

Uớc mơ đi HN vẫn còn chưa thực hiện, thì Phan Rang lại trồng Hoa sữa dọc các con đường. Khi Hoa Sữa bắt đầu nở lác đác, vương mùi thơm. Nhớ lại,  hổng biết mình chạy vòng vòng các con đường đó bao nhiêu lần. Chết mê, chết mệt vì cái mùi hương thoang thoảng.

…Trang Anh, anh chàng học chung lớp  thời phổ thông cũng có nhiều sở thích giống mình và cũng rất mê hoa sữa. Anh chàng này từ khi ra trường và đi làm, cũng có vài mối tình với các nàng trong lớp.  Những mối tình của anh chàng này thì trong lớp ai cũng biết và lâu lâu cũng được “tua” lại mỗi khi họp lớp . Nhưng ít có ai biết rằng giữa mình với Trang Anh có nhiều kỷ niệm , mà không ai biết được.

…Sau một thời gian xa nhau, ra trường và mỗi đứa đều có công việc riêng, vô tình gặp nhau và rít ríu hỏi thăm bạn bè. Biết được, anh chàng đang làm ở Chi Cục thú y tỉnh, và có 1 phòng khám thú y đang đắt khách…

…Từ đó, hai đứa thường xuyên “tám” với nhau. Cứ hết giờ làm là chạy vòng vòng hít hoa sữa. Hoa Sữa thơm nhất vào giữa Thu và đến mùa Đông. Trời se se lạnh, hoa thơm ngọt ngào trên cao, dưới đường có 2 kẻ khùng … Nghĩ lại mình rảnh nhảm dễ sợ…

..Trang Anh, đúng là chịu khó thật, thường xuyên bị chịu trận với những cơn xì tret  của mình. Mỗi lần có chuyện gì, mình nhớ ổng đầu tiên. Ông nghe máy, câu đầu tiên hỏi “ Tui biết rồi, có chuyện muốn xả chứ gì, xong việc tui xuống…” .Trong mắt mình, thời điểm đó, thằng bạn của mình dễ thương chi lạ...

… Biết mình làm kinh doanh, anh chàng tìm vô số sách cho mình đọc, mà thời gian có đâu mà đọc. “ Thôi, ông làm ơn đọc, rồi tóm tắt giùm tui đi, cho nó nhanh nha…”. Vậy á, vậy cũng làm. Đọc xong, tóm tắt và giảng những chỗ hay thật chi tiết…

… Nhà mình nuôi con gì, cũng có bàn tay của anh chàng đụng đến. Út mê nuôi chó, anh chàng tìm ngay 1 con chó Bắc Kinh dễ thương…Con chó này khôn cực kỳ, và đã bị xe cán trước đám cưới mình 15 ngày. Út khoc như mưa, mình thì tiếc gì đâu… Khi con chó này chết, cả nhà hứa rằng sẽ không bao giờ nuôi chó nữa, vì nhà nuôi con nào cũng không ở lâu, mỗi mỗi lần chó bị xe cán là mỗi lần Út khóc và bỏ ăn…

… Trang Anh giúp mình nhiều, nhưng mình nhớ mình giúp ổng có 2 lần à. Một lần là ổng đi tiếp khách bị mời vào Karaoke mà không có hát bằng Mic, ổng sợ quá ( sao lúc đó ổng nhát dữ vậy cà ?),ổng gọi điện cầu cứu “ Bà làm ơn đến Karaoke …,phòng…, bà nhớ nói là người yêu tui nha… nhớ nha…”. Thế là mình chạy xe tới và hốt ổng dzìa… Lần đó, ổng đãi mình 1 chầu nem nướng tưng bừng để trả ơn…

…Lần thứ 2, là một em tấn công mà ổng không thích, cô bé này là con một chủ lò mỗ và ổng ngày nào cũng đi đến đó kiểm dịch…

… Phòng khám của Trang Anh đông khách, mỗi lần mình đi công tác hay chạy ngang qua, ghé vô thối tiền dùm, xếp tiền và tranh thủ xin tiền công…Mình xin, mà ổng năn nỉ lấy mới ghê chứ, nghĩ lại thấy buồn cười và trẻ con ghê…

Hai đứa cứ vui, mình không nghĩ gì …như hai thằng con trai…

… Valentine năm ấy, anh chàng đón mình ở Công ty rủ đi café, ngồi nghe nhạc Trịnh, tám trên trời dưới đất… Cuối cùng anh chàng đưa cho mình 1 xấp báo cuộn tròn. “ Bà về tới nhà mới mở nha! ”. Cái gì vậy ? ”, ổng trả lời “ Bí mật” …

 

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Ước mong

Nghe tin Ba chị Thư đến ngày giỗ, rộn ràng lại về Tiền Giang. Phút cuối chỉ còn “ 5 cọng” trong”băng đảng” bước lên xe, đi chung cùng với nhân viên của Công ty.

 Nhớ lại năm trước, cũng thời điểm này giỗ đầu của Bác, cả nhóm khí thế xuất quân. Năm nay, nhiều thay đổi , nhiều việc không may xảy đến cho những thành viên trong nhóm. Nên cả bọn không thể tham gia cùng được. Em buồn và thật lòng chia sẽ sâu sắc những việc không may xảy đến cho Chị Tám. Dù buồn đau đến mức chị không thể cất lời được với mọi người ,Em thấu hiểu và muốn an ủi chị một lời, nhưng sợ lại gây mưng mủ vết thương đang chưa lành của chị. Cầu nguyện mọi sự lành đến với chị nha. Ước đựơc giờ này,em có thể ôm chị một cái thật chặt để chia sẽ niềm đau với chị.

Nhắn riêng với 2 em mén nhất, cố gắng lên vì cụôc sống gia đình không như hồi yêu nhau đâu nhé. Ngoài cụôc sống của 2 em, còn ba mẹ và họ hàng hai bên nữa. Chúc công việc của hai em sẽ sớm thuận lợi hơn .

Chúc Gia đình anh Hai, anh Ba, anh Mười và gia đình H. Thuý Vân luôn an bình và hạnh fúc nhiều hơn.

Mừng và hạnh phúc với niềm vui của gia đình chị Thư – Anh Việt .

Riêng chị, người chị mà em quý nhất nhưng không thường xuyên đi lang thang như mọi người. Em mong chị vui, hạnh phúc và thành công hơn nữa, chị ba hén.

Mặc dù, nhóm mình có một diễn đàn để bao nhiêu vui buồn, tâm sự, ăn chơi… tất tần mọi thứ đều quăng lên đó. Giờ đây, em âm thầm mở nhà trên Mul, dù biết rằng “nhà mình” chưa có ai định cư trên đây và cũng không ai nhí nhố như em. Nhưng nếu anh chị nào đi lạc ghé qua xin dừng chân ở đây chỉ một chút thôi, một chút thôi.

Nhóm mình có duyên lắm, quen biết nhau đến thời điểm này đã 03 năm, bao nhiêu ngọt ngào, không ít hiểu lầm. Nhưng lần hiểu lầm của 1-2 anh chị thành viên vừa rồi , mặc dù đã giải hoà, làm lành. Nhưng nhóm mình không còn tự nhiên như xưa.

 Em mong lắm mình được quay trở về thời điểm của những ngày qua… dù biết rằng một mình em rất khó có thể “ dời non lấp biển”, nhưng em vẫn mong và mong lắm !

Đi về Miền Tây vui, nhưng vẫn thiếu 1 điều gì đó ko thể nói lên lời. Em lại mong ước kỷ niệm của ngày xưa…

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Người xưa - Dòng thời gian

Sau lần đó, anh cũng thỉnh thoảng đến một vài lần nữa, nhưng mình chỉ khẳng định giữa hai người chỉ dừng ở mức anh em là đẹp nhất. Đừng đi xa hơn, từ đó anh không đến nữa.

Mình bắt đầu đi làm, có đựơc việc làm trong thời gian đó là một nỗi vui mừng không thể diễn tả được. Mang ơn cô bạn vô cùng, và nhớ ơn một người chị đã cho mình một số tiền đủ để trang trải chi phí đi xin việc.

 Đi làm, điều nghĩ đến là có tiền để trang trải cuộc sống. Thời gian này, Ba Má và em trai vào SG làm việc, vì Má gặp được cô bạn thân từ hồi phổ thông, biết hoàn cảnh gia đình. Nên cô khuyên Ba Má vào SG làm việc cho công ty của cô.

Ở lại , mình còn Bà Nội và hai em gái đang đi học. Sáng phải dậy sớm, nấu thức ăn để sẳn rồi chở hai em đến trường cho kịp giờ học. Nhớ lại, ngày nào mình cũng có mặt ở Công ty sớm nhất vì hai bé vào lớp là 6h30. Trưa, được Công ty đặc cách cho nghỉ sớm trước 30 phút để kịp đón 2 em. Đưa em về nhà, lo cơm cho bà, cho em và mình ăn vội vàng. Sau đó lại phải chạy ngược vào thị xã làm cho kịp giờ. Nhà cách Công ty 10km, vị chi mỗi ngày mình chạy ít nhất là 40 km. Hôm nào em đi học thêm, thì hơn số Km đó.

Sau hai năm làm việc,mình được cất nhắc lên Phó giám đốc công ty phụ trách kinh doanh. Với công việc này mình tiếp xúc khách hàng nhiều hơn. Khi đó, cuối năm Phòng tài chính Huyện cấp trang thiết bị cho các xã, Công ty mình trúng thầu, nhìn danh sách cung cấp hàng thì thấy có tên nơi xã mình ở...

 Vì đơn hàng lớn, giao cho các xã, đích thân mình một số KTV đến từng xã bàn giao trang thiết bị làm việc. Khi về xã mình ở, ai cũng ngạc nhiên khi thấy mình và mình cũng biết được rằng thời điểm này anh làm Phó chủ tịch.

 Gặp nhau, anh thoáng chút bối rối… Sau hôm đó, biết được anh đang quen một cô giáo dạy văn cấp 3 mới ra trường. Cũng nghĩ rằng, lần này anh tìm được một chốn yên bình …

Thời gian dần trôi, và mọi việc cứ đi qua cuốn mọi thứ vào bánh xe thời gian.

Năm 2006, mình lấy chồng, rời nơi đầy nắng gió để vào một miền đất mới, bỏ lại sau lưng biết bao kỷ niệm của một thời đã qua.

Thỉnh thoảng, dịp lễ tết về nhà, biết tin anh vẫn chưa có gia đình, mối tình với cô giáo dạy văn ngày nào cũng không tới bến.

 Đôi lần, Má đi đám cưới cũng gặp anh, anh vui vẻ và nói với mọi người “ Má vợ hụt ”. Thời điểm 2009-2011, anh đương chức Chủ tịch xã.

 Sau mấy năm làm làm việc, vừa qua Thanh tra huyện kiểm tra ngân sách của xã. Do làm sai, nên số tiền bị thất thoát quá nhiều không biết xử lý ra sao, nên đốt hồ sơ phi tang…

"Ngoài ra, các nguyên chủ tịch, kế toán và thủ quỹ của UBND xã còn có dấu hiệu tham ô. Trong đó, bà kế toán nhiều lần giả chữ ký người nhận tiền, viết phiếu chi nhưng không chi cho người ký nhận. Ông (chủ tịch) cùng bà kế toán chiếm dụng nguồn thu thuế đất công ích, lập danh sách khống cán bộ, nhân viên làm thêm giờ để rút tiền chi tiếp khách, liên hoan, mua quà biếu; lập nhiều hợp đồng vận chuyển đất, sửa chữa đường làng khống, lập giấy đề nghị thanh toán rồi giả chữ ký người khác để rút hàng trăm triệu đồng của xã chia nhau. .. ”

 …. Sáng hôm nay có việc qua Toà án, hôm nay có phiên xử hình sự - thấy xe chở phạm đến, nhìn phạm mình liên tưởng một ngày nào đó anh cũng…

Dẫu biết rằng, giờ này chưa nói trước được điều gì vì còn chờ kết luận của Công an điều tra… Nhưng với mức sai phạm như thế thì khó mà …

Thế mới biết, sức mạnh của đồng tiền ghê ghớm nó làm mờ mắt, mất lương tâm, đen nhân cách và mịt mù lối về… Dù sao, vẫn thầm nguyện cầu cho anh bình an…

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Người xưa - Chuyện tình của anh

Chị bạn của anh là một người có nước da trắng, mắt to tròn như búp bê, ăn mặc đúng mốt. Chị bán hàng trong chợ và bỏ mối sỉ cho các quán tạp hoá. Học đến lớp 9 là chị nghỉ học và ở nhà buôn bán. Bạn thân của chị là bà con với anh. Do biết bạn thích ông anh mình, nên cô em hết sức vun vén.

Chị được nhiều lợi thế hơn, cộng với tài mai mối của cô em. Thế là anh rẽ bước sang lối khác.

Thời gian này,anh là nhân viên văn phòng ở xã.

Sát vách nhà mình , có quán tạp hoá chuyên lấy hàng của chị về bán lẻ. Mỗi lần đến giao hàng, tính tiền chị hay kể chuyện của mình cho cô chủ quán nghe. Có lần, chị kể với cô chủ quán và cũng đánh tiếng cho mình biết “ Chị Hai, em và S lúc này quen nhau á ”. “ Mày nói thật không ? Tao thấy thằng S hôm giờ  ra nhà con K suốt mà ”. “Em biết, em có nghe nhưng em lợi thế hơn nhiều mặt mà”, chị hồn nhiên nói.

Chắc chắn, chị hơn mình và hơn mọi người trong cái làng nhỏ ấy mọi mặt, nhưng có một điều thì chị kém xa, đó là cách giao tiếp và ứng xử.

Chuyện tình đẹp của anh và chị cứ thế tiếp diễn. Còn tình cảm của mình mới vừa được nhen nhóm  không gặp gió nhưng gặp nước nên đã dập tắt ngay từ đầu. Mình tiếp tục với công việc hàng ngày giúp Má để mưu sinh và tiếp tục đạp xe đi học. Ước mong lớn nhất của mình một ngày gần  cuộc sống sẽ sáng sủa hơn, mặc dù lối về của gia đình mịt mù. Nặng gánh mưu sinh nên mình cũng quên hẳn anh. Nhưng mỗi lần đi chợ, thấy gương mặt của chị có vẻ của người chiến thắng, mình cũng thoáng chút chạnh lòng.

Một thời gian không lâu, một buổi tối đi học về sớm, thấy anh ngồi sẳn ở nhà lù lù. Thoáng chút giật mình,nhưng vội lấy lại bình tĩnh và mình chào hỏi như chẳng biết chuyện gì xảy ra. Ngồi suốt buổi ở ngoài sân, mình cô kể chuyện, nhưng anh chỉ cười và im lặng không nói được câu nào. Sau đó, anh xin phép về vì nhà cũng quá khuya.

Mọi chuyện mình biết được qua lời kể của cô hàng xóm, vì khi tới nhà mình là phải đi qua nhà cô, nên cô thấy anh tới nhà mình . Sáng sớm hôm sau, cô kêu mình “tám”. Cô nói rằng hôm trước chị có xuống tâm sự với cô và buồn lắm. Chị nói rằng anh giận và có lẽ không bao giờ quay lại. Máu tò mò nổi lên, mình “ khai thác” cô ngay. “ Có chuyện ngì giữa hai người đó vậy cô? ” “ À, là vầy. Hôm đó, hai đứa nó tranh luận gì á, con T nói có nói xúc phạm  đến thằng S ..” “Xúc phạm là sao cô”, mình tiếp tục. Cô nói “ T. nói với thằng S. rằng: “ người ta nói S. mà gặp T. giống như chuột sa hũ nếp ” . À, do vậy, do bà chị phang một câu nên anh này “ té ghế ” và nói “ tạm biệt búp bê thân yêu ” lun.

 

 

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Người xưa

 

 

Nghe Má gọi điện “ Chị Hai, biết tin gì chưa ? ” UBND xã cháy phòng kế toán, công an đang điều tra “. Ui trời. Má bảo mọi người nghi ngờ là cháy do có người đốt. “Báo chí có đăng mà con không coi hả ?”

 Nói về báo thì nhà mình ngày nào cũng có mà, sao tin này mình không đọc ta ? Lò dò mò trên mạng thì quả thiệt y như rằng, kinh khủng ! “ Có dấu hiệu tham ô, đốt chứng từ kế toán”; “ Đình chỉ chủ tịch xã và Kế toán- Có dấu hiệu tham ô,cố ý làm trái”

Hai người này đều không lạ với mình. Chủ tịch là anh và kế toán là em một thằng bạn học thời phổ thông, đọc xong mình chỉ thở dài và buôn  một câu : Gan quá !

Chợt nhớ lại hơn 10 năm về trước, trong làng nhóm bạn của anh “ đẹp trai, chai mặt”, riêng anh với cái vẻ lành lành, đẹp trai, ít nói, hát hay cũng làm bao chị em trong xóm thèm thuồng. Một vài lần đi uống cà phê với bạn cũng đôi lần gặp anh, vì anh em trong xóm, vả lại anh ruột của anh cũng quen với ba má, và anh là bạn học của dì nên mình gặp cũng chào lịch sự.

Không ngờ, anh lại xuất hiện ở nhà mình vào một hôm và nói để ý thương mình. Cái này thì quá bất ngờ với mình, về sắc thì mình không có.Thời điểm này là gia đình mình sau biến cố bị phá sản chưa có ngóc đầu lên được. Mình chán toàn tập và chả thiết tha yêu đương.

Thấy anh kiên nhẫn đến nhà hoài, cũng vui vẻ và nhìn anh không quan tâm đến gia cảnh thê thảm của mình như một số bạn bè của mình từ trước. “ Còn tiền, còn bạn , hết tiền bạn đi”.  Nghĩ rằng, anh là người thật lòng, chỉ biết yêu, biết chia sẽ với hoàn cảnh hiện tại của gia đình. Mẹ anh là một người lớn tuổi, hiền lành, mình thấy cũng dễ mến.Mình cảm thấy bình an đôi phần. Trong lòng mình, tình cảm bắt đầu nhen nhóm.

Một hôm, trên đường đi học buổi tối về, ngay ngã tư mình chợt thấy ai giống anh quá, chở sau là chị bạn học của anh. Chị này là người cũng gần nhà, bằng tuổi anh và là con út của một gia đình khá giả, xinh xắn. Anh chạy và vô tình không thấy mình.

Đạp xe đi,mà trong đầu cứ vang lên câu hỏi “ sao kỳ vậy ta ?”

 

 

Riêng một góc trời

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

QUY LUẬT SỐNG YÊU

ĐIỀU RĂN 1:

Vợ chồng hãy năng tham dự thánh lễ để cầu nguyện: “Lạy Chúa, vì danh dự của Chúa, xin cho con  đã yêu thì yêu đến cùng” 

(Tv 143/142, 11; Ga 13, 1).

 ĐIỀU RĂN 2:

Chồng yêu vợ như Đức ki-tô yêu Hội Thánh là thân mình Ngài; vợ kính yêu chồng như Hội Thánh tùng phục Đức Ki-Tô     

 (x Ep 5, 22-23).

 ĐIỀU RĂN 3:

Vợ chồng chỉ nên một để sinh con cho Thiên Chúa, khi mỗi ngày cùng nhau rước Lễ

(x Mt 19, 5; Gl 2, 20; Ga 6, 57)

ĐIỀU RĂN 4:

Không biết chăm sóc người trong gia đình, thì đã chối bỏ đức tin và còn tệ hơn người không tin

(x 1Tm 5, 8)

 ĐIỀU RĂN 5:

Khó với mình nhưng quảng đại với Chúa và tha nhân

(x 2Cr 6,12).

 ĐIỀU RĂN 6:

Có bất hòa thì như con nít thôi                         

(x 1Cr 14, 20b).

 ĐIỀU RĂN 7:

Luôn tặng quà nhau, ít là nở nụ cười trên môi, biểu lộ có Chúa ở cùng                                   

(x Lc 1, 28).

 ĐIỀU RĂN 8:

Nói đúng, làm đúng, chưa đủ; còn phải nói khéo, cư xử khéo nữa!                            

   (x Cl 4, 6).

ĐIỀU RĂN 9:

Đoán ý nhau để phục vụ giống Mẹ Maria

(Lc 1, 39t; Ga 2, 3).

ĐIỀU RĂN 10:

Người cha (mẹ) dù có tắt thở, họ vẫn chưa chết, vì họ để lại con cái giống hệt họ