Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Người xưa

 

 

Nghe Má gọi điện “ Chị Hai, biết tin gì chưa ? ” UBND xã cháy phòng kế toán, công an đang điều tra “. Ui trời. Má bảo mọi người nghi ngờ là cháy do có người đốt. “Báo chí có đăng mà con không coi hả ?”

 Nói về báo thì nhà mình ngày nào cũng có mà, sao tin này mình không đọc ta ? Lò dò mò trên mạng thì quả thiệt y như rằng, kinh khủng ! “ Có dấu hiệu tham ô, đốt chứng từ kế toán”; “ Đình chỉ chủ tịch xã và Kế toán- Có dấu hiệu tham ô,cố ý làm trái”

Hai người này đều không lạ với mình. Chủ tịch là anh và kế toán là em một thằng bạn học thời phổ thông, đọc xong mình chỉ thở dài và buôn  một câu : Gan quá !

Chợt nhớ lại hơn 10 năm về trước, trong làng nhóm bạn của anh “ đẹp trai, chai mặt”, riêng anh với cái vẻ lành lành, đẹp trai, ít nói, hát hay cũng làm bao chị em trong xóm thèm thuồng. Một vài lần đi uống cà phê với bạn cũng đôi lần gặp anh, vì anh em trong xóm, vả lại anh ruột của anh cũng quen với ba má, và anh là bạn học của dì nên mình gặp cũng chào lịch sự.

Không ngờ, anh lại xuất hiện ở nhà mình vào một hôm và nói để ý thương mình. Cái này thì quá bất ngờ với mình, về sắc thì mình không có.Thời điểm này là gia đình mình sau biến cố bị phá sản chưa có ngóc đầu lên được. Mình chán toàn tập và chả thiết tha yêu đương.

Thấy anh kiên nhẫn đến nhà hoài, cũng vui vẻ và nhìn anh không quan tâm đến gia cảnh thê thảm của mình như một số bạn bè của mình từ trước. “ Còn tiền, còn bạn , hết tiền bạn đi”.  Nghĩ rằng, anh là người thật lòng, chỉ biết yêu, biết chia sẽ với hoàn cảnh hiện tại của gia đình. Mẹ anh là một người lớn tuổi, hiền lành, mình thấy cũng dễ mến.Mình cảm thấy bình an đôi phần. Trong lòng mình, tình cảm bắt đầu nhen nhóm.

Một hôm, trên đường đi học buổi tối về, ngay ngã tư mình chợt thấy ai giống anh quá, chở sau là chị bạn học của anh. Chị này là người cũng gần nhà, bằng tuổi anh và là con út của một gia đình khá giả, xinh xắn. Anh chạy và vô tình không thấy mình.

Đạp xe đi,mà trong đầu cứ vang lên câu hỏi “ sao kỳ vậy ta ?”

 

 

1 nhận xét: