Sau lần đó, anh cũng thỉnh thoảng đến một vài lần nữa, nhưng mình chỉ khẳng định giữa hai người chỉ dừng ở mức anh em là đẹp nhất. Đừng đi xa hơn, từ đó anh không đến nữa.
Mình bắt đầu đi làm, có đựơc việc làm trong thời gian đó là một nỗi vui mừng không thể diễn tả được. Mang ơn cô bạn vô cùng, và nhớ ơn một người chị đã cho mình một số tiền đủ để trang trải chi phí đi xin việc.
Đi làm, điều nghĩ đến là có tiền để trang trải cuộc sống. Thời gian này, Ba Má và em trai vào SG làm việc, vì Má gặp được cô bạn thân từ hồi phổ thông, biết hoàn cảnh gia đình. Nên cô khuyên Ba Má vào SG làm việc cho công ty của cô.
Ở lại , mình còn Bà Nội và hai em gái đang đi học. Sáng phải dậy sớm, nấu thức ăn để sẳn rồi chở hai em đến trường cho kịp giờ học. Nhớ lại, ngày nào mình cũng có mặt ở Công ty sớm nhất vì hai bé vào lớp là 6h30. Trưa, được Công ty đặc cách cho nghỉ sớm trước 30 phút để kịp đón 2 em. Đưa em về nhà, lo cơm cho bà, cho em và mình ăn vội vàng. Sau đó lại phải chạy ngược vào thị xã làm cho kịp giờ. Nhà cách Công ty 10km, vị chi mỗi ngày mình chạy ít nhất là 40 km. Hôm nào em đi học thêm, thì hơn số Km đó.
Sau hai năm làm việc,mình được cất nhắc lên Phó giám đốc công ty phụ trách kinh doanh. Với công việc này mình tiếp xúc khách hàng nhiều hơn. Khi đó, cuối năm Phòng tài chính Huyện cấp trang thiết bị cho các xã, Công ty mình trúng thầu, nhìn danh sách cung cấp hàng thì thấy có tên nơi xã mình ở...
Vì đơn hàng lớn, giao cho các xã, đích thân mình một số KTV đến từng xã bàn giao trang thiết bị làm việc. Khi về xã mình ở, ai cũng ngạc nhiên khi thấy mình và mình cũng biết được rằng thời điểm này anh làm Phó chủ tịch.
Gặp nhau, anh thoáng chút bối rối… Sau hôm đó, biết được anh đang quen một cô giáo dạy văn cấp 3 mới ra trường. Cũng nghĩ rằng, lần này anh tìm được một chốn yên bình …
Thời gian dần trôi, và mọi việc cứ đi qua cuốn mọi thứ vào bánh xe thời gian.
Năm 2006, mình lấy chồng, rời nơi đầy nắng gió để vào một miền đất mới, bỏ lại sau lưng biết bao kỷ niệm của một thời đã qua.
Thỉnh thoảng, dịp lễ tết về nhà, biết tin anh vẫn chưa có gia đình, mối tình với cô giáo dạy văn ngày nào cũng không tới bến.
Đôi lần, Má đi đám cưới cũng gặp anh, anh vui vẻ và nói với mọi người “ Má vợ hụt ”. Thời điểm 2009-2011, anh đương chức Chủ tịch xã.
Sau mấy năm làm làm việc, vừa qua Thanh tra huyện kiểm tra ngân sách của xã. Do làm sai, nên số tiền bị thất thoát quá nhiều không biết xử lý ra sao, nên đốt hồ sơ phi tang…
"Ngoài ra, các nguyên chủ tịch, kế toán và thủ quỹ của UBND xã còn có dấu hiệu tham ô. Trong đó, bà kế toán nhiều lần giả chữ ký người nhận tiền, viết phiếu chi nhưng không chi cho người ký nhận. Ông (chủ tịch) cùng bà kế toán chiếm dụng nguồn thu thuế đất công ích, lập danh sách khống cán bộ, nhân viên làm thêm giờ để rút tiền chi tiếp khách, liên hoan, mua quà biếu; lập nhiều hợp đồng vận chuyển đất, sửa chữa đường làng khống, lập giấy đề nghị thanh toán rồi giả chữ ký người khác để rút hàng trăm triệu đồng của xã chia nhau. .. ”
…. Sáng hôm nay có việc qua Toà án, hôm nay có phiên xử hình sự - thấy xe chở phạm đến, nhìn phạm mình liên tưởng một ngày nào đó anh cũng…
Dẫu biết rằng, giờ này chưa nói trước được điều gì vì còn chờ kết luận của Công an điều tra… Nhưng với mức sai phạm như thế thì khó mà …
Thế mới biết, sức mạnh của đồng tiền ghê ghớm nó làm mờ mắt, mất lương tâm, đen nhân cách và mịt mù lối về… Dù sao, vẫn thầm nguyện cầu cho anh bình an…
hết rồi hả c?
Trả lờiXóaĐúg là đồng tiền có ma lực ghê gớm...
Còn chờ kết luận điều tra của Công An em à. Trong vụ này có con bé kế toán nữa mà chắc giờ này đang "vắt giò lên cổ chạy ". Sai phạm 1.9 tỷ lận. Chị cũng đang chờ xem thế nào,
Trả lờiXóawow...Gần 2 tỉ. Con số khá lớn so với tỉnh! E cầu nguyện "fụ" c nha!!!
Trả lờiXóa;), biết sai phạm nhưng thấy cũng tội tội em à ...
Trả lờiXóadạ...
Trả lờiXóaCầu cho ảnh zô tội chị nhỉ
Trả lờiXóaHổng biết có lọt ko nữa em,giờ 1 chân trong, 1 chân ngoài òi á. Nhưng vẫn mong mọi việc an bình em à.
Trả lờiXóachia sẻ với chị
Trả lờiXóaCám ơn em !
Trả lờiXóa