Chị bạn của anh là một người có nước da trắng, mắt to tròn như búp bê, ăn mặc đúng mốt. Chị bán hàng trong chợ và bỏ mối sỉ cho các quán tạp hoá. Học đến lớp 9 là chị nghỉ học và ở nhà buôn bán. Bạn thân của chị là bà con với anh. Do biết bạn thích ông anh mình, nên cô em hết sức vun vén.
Chị được nhiều lợi thế hơn, cộng với tài mai mối của cô em. Thế là anh rẽ bước sang lối khác.
Thời gian này,anh là nhân viên văn phòng ở xã.
Sát vách nhà mình , có quán tạp hoá chuyên lấy hàng của chị về bán lẻ. Mỗi lần đến giao hàng, tính tiền chị hay kể chuyện của mình cho cô chủ quán nghe. Có lần, chị kể với cô chủ quán và cũng đánh tiếng cho mình biết “ Chị Hai, em và S lúc này quen nhau á ”. “ Mày nói thật không ? Tao thấy thằng S hôm giờ ra nhà con K suốt mà ”. “Em biết, em có nghe nhưng em lợi thế hơn nhiều mặt mà”, chị hồn nhiên nói.
Chắc chắn, chị hơn mình và hơn mọi người trong cái làng nhỏ ấy mọi mặt, nhưng có một điều thì chị kém xa, đó là cách giao tiếp và ứng xử.
Chuyện tình đẹp của anh và chị cứ thế tiếp diễn. Còn tình cảm của mình mới vừa được nhen nhóm không gặp gió nhưng gặp nước nên đã dập tắt ngay từ đầu. Mình tiếp tục với công việc hàng ngày giúp Má để mưu sinh và tiếp tục đạp xe đi học. Ước mong lớn nhất của mình một ngày gần cuộc sống sẽ sáng sủa hơn, mặc dù lối về của gia đình mịt mù. Nặng gánh mưu sinh nên mình cũng quên hẳn anh. Nhưng mỗi lần đi chợ, thấy gương mặt của chị có vẻ của người chiến thắng, mình cũng thoáng chút chạnh lòng.
Một thời gian không lâu, một buổi tối đi học về sớm, thấy anh ngồi sẳn ở nhà lù lù. Thoáng chút giật mình,nhưng vội lấy lại bình tĩnh và mình chào hỏi như chẳng biết chuyện gì xảy ra. Ngồi suốt buổi ở ngoài sân, mình cô kể chuyện, nhưng anh chỉ cười và im lặng không nói được câu nào. Sau đó, anh xin phép về vì nhà cũng quá khuya.
Mọi chuyện mình biết được qua lời kể của cô hàng xóm, vì khi tới nhà mình là phải đi qua nhà cô, nên cô thấy anh tới nhà mình . Sáng sớm hôm sau, cô kêu mình “tám”. Cô nói rằng hôm trước chị có xuống tâm sự với cô và buồn lắm. Chị nói rằng anh giận và có lẽ không bao giờ quay lại. Máu tò mò nổi lên, mình “ khai thác” cô ngay. “ Có chuyện ngì giữa hai người đó vậy cô? ” “ À, là vầy. Hôm đó, hai đứa nó tranh luận gì á, con T nói có nói xúc phạm đến thằng S ..” “Xúc phạm là sao cô”, mình tiếp tục. Cô nói “ T. nói với thằng S. rằng: “ người ta nói S. mà gặp T. giống như chuột sa hũ nếp ” . À, do vậy, do bà chị phang một câu nên anh này “ té ghế ” và nói “ tạm biệt búp bê thân yêu ” lun.
típ chị
Trả lờiXóapotay,,,
Trả lờiXóa"Pó tay" cái gì vậy chị ?
Trả lờiXóavợ chồng là cái phận duyên
Trả lờiXóa